Chương 24

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 24

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Vương Hàn không thể kiên nhẫn, Hiểu Lan Yên chưa kịp nói hết câu, một làn môi lạnh băng và còn ẩm ướt bởi nước mưa đã bao trọn môi cô, điên cuồng mút lấy, lại còn nhay cắn làm cô vừa đau vừa khó thở.

Cứ như vậy, trời mưa tầm tã, không gian đáng lẽ rất lạnh lại trở nên ấm áp lạ thường, nụ hôn vẫn không ngừng dây dưa, không thể chấm dứt…

Hiểu Lan Yên về tới nhà, thấy bác Trần thì vui gần chết. Chỉ có điều chẳng thấy chị Tiểu Phương đâu cả. Thì ra chị ấy đã qua nhà phu nhân giúp việc. Hiểu Lan Yên buồn chán thấy rõ. Không có chị Tiểu Phương, cô mất người bạn duy nhất rồi…

“Hắt xì!”

Cô giật mình, nhìn sang cái người cao ngạo đang đứng bên cầu thang kia, quần áo vẫn còn ướt, nước mưa đọng lại trên mái tóc tím, nhỏ giọt xuống gương mặt lạnh lùng không tì vết…

Hiểu Lan Yên vừa xao động, lại vừa thấy có lỗi. Nhỏ giọng hỏi:

– Cậu chủ… hình như cậu cảm rồi…

Vương Hàn nhìn nhìn cô một chút, trả lời:

– Là tại ai?

Hiểu Lan Yên khẽ thở dài, đúng là tại cô, gây ra chuyện rồi bắt người khác dọn dẹp hậu quả…

– Tôi… xin lỗi. Cậu nghỉ đi, tôi sẽ nấu cháo, mang thuốc cho cậu…

Vương Hàn cũng chẳng truy cứu, đằng nào cũng là do con ngốc không biết đường về. Bước chân lên tới nửa cầu thang, đột nhiên dừng lại.

Sau tiếng “Alô” đầy hàn khí, giọng nói bỗng trở nên nhu hòa.

Thế nhưng chỉ vài giây sau, hắn dáng vẻ gấp gáp, mặc kệ người đầy nước mưa, không nói một lời, tức tốc lao ra ô tô, phóng đi nhanh như gió. Tiếng xe lăn bánh như át cả tiếng mưa, xé tan cả không gian u tối… Hiểu Lan Yên đứng đó nhìn theo, không hiểu mình đang nghĩ gì, có chút cảm xúc không tên, phải chăng là lo lắng…

Cả ngày nay cô không có ăn chút gì ngoài bữa sáng, giờ cái bụng đói meo, mặt mũi cũng vì thế mà nhăn nhó.

Đã rất lâu cô mới được ăn cơm của bác gái, quả đúng là tay nghề đầu bếp! Hiểu Lan Yên ăn liền mấy bát cơm mới thấy no, còn không ngừng xuýt xoa ca ngợi. Cô và bác gái ăn xong thì thật nhàn rỗi, nên cùng ngồi xem ti vi. Bác Trần nhìn cô một hồi, cô vẫn chẳng thay đổi gì, vẫn cứ ngốc nghếch và hiền lành…

– Yên Yên.

– Dạ? Bác hỏi gì con?

– Những ngày bác đi, ở nhà có chuyện gì không?

– Dạ, không có… Bác đừng lo, con rất khỏe mà!

– Con bé ngốc, ý ta là, Vương tiểu thư, có… làm khó… con không?

Hiểu Lan Yên nhất thời im lặng, nhớ lại cái tát hôm ấy. Có lẽ là do Vương tiểu thư say xỉn thôi, cô chỉ là một đứa giúp việc, những chuyện này, cô phải biết chịu đựng…

– Bác gái, không có đâu, con không sao…

Bác Trần dường như nhận ra bối rối trong mắt Lan Yên, chắc chắc là có chuyện rồi, cũng may hôm nay Vương tiểu thư đã sang nhà phu nhân, giờ bà mới có thể nói chuyện thoải mái với con bé.

– À phải Yên Yên, chiều nay con đi đâu mà về muộn như vậy?

Hiểu Lan Yên đem “nỗi khổ” ngày hôm nay của mình kể lại, chỉ thấy trong mắt bác gái chứa đầy những ánh nhìn kì lạ, những cảm xúc hỗn tạp. Hai bác cháu cứ như vậy tâm sự, thời gian đều đặn trôi… Đồng hồ đã điểm mười một giờ, bác Trần nhìn Hiểu Lan Yên, cười hiền:

– Yên Yên, ngủ thôi, đã muộn rồi. Cậu chủ không biết lại bận việc gì, trưa không về, chắc giờ cũng vậy.

Hiểu Lan Yên hơi bất ngờ, liền hỏi lại:

– Trưa nay anh ấy không về ạ?

– Phải, từ trước vẫn vậy mà, luôn mất tăm mất tích.

Nghĩ nghĩ một lúc, vẫn là cô mang ơn Vương Hàn, hắn còn đang bị cảm, linh tính mách bảo cô rằng, nhất định cả ngày nay hắn không có ăn gì.

– Bác gái, con chưa có buồn ngủ, bác cứ ngủ trước đi.

Bác gái định nói gì đó, nhưng lại thôi, chỉ khẽ gật đầu rồi đi lên phòng.

Thực ra cô chỉ nói dối vậy thôi, cô buồn ngủ, thực sự buồn ngủ lắm rồi, thế nhưng cô phải cố gắng áp chế thứ hấp dẫn chết người này, cô phải thức…

Bình luận (0)

Để lại bình luận