Chương 24

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 24

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Lý Quân dừng lại bước chân, xoay người, cách màn đêm nhìn cô, “Vân Tú.”

Vân Tú trong lòng nhảy dựng, cả người luống cuống, “Anh hai?”

“Chúng ta khả năng không thích hợp kết hôn, ngày mai anh sẽ cùng cha mẹ em nói chuyện một chút.” Trong màn đêm,giọng nói anh trầm thấp,bình tĩnh.

Vân Tú nước mắt chảy xuống dưới, “Anh hai, anh không thích em sao?”

“Thích, nhưng anh đối với em, không có tình yêu nam nữ.” Lý Quân sờ đầu cô, “Em còn nhỏ,anh vẫn luôn coi em là em gái.”

Vân Tú kỳ thật trong lòng vẫn luôn biết, nhưng cô không muốn thừa nhận, đáy lòng đặc biệt ủy khuất, “Anh đối…Chị gái xinh đẹp kia có cảm tình đúng không?”

Lý Quân siết chặt chiếc lắc tay,giọng nói có chút trầm thấp.

“Anh không muốn giấu em.”

“Đúng vậy.”

Buổi chiều Tô Tình nằm thêm hai giờ, Trương Mạt Lỵ gọi điện thoại hỏi cô buổi tối có đi nơi có thể gặp gỡ mấy kẻ có tiền.

Cô cười uyển chuyển từ chối.

Sau khi cúp điện thoại, cô mở tủ quần áo ra, lấy ra một bộ đồ thể thao bình thường,mặc vào sau đó đem tóc dài buộc ở sau đầu,đeo chiếc mũ, lúc này mới xuống lầu.

Sau cơn mưa không khí mang theo sự mát mẻ lạnh lẽo,cô hít vào một hơi, ở dưới lầu duỗi tay giãn cơ, chạy chậm đi vào siêu thị.

Xe để trong gara đã lâu không mở, mặt trên tích một tầng bụi,cô gọi điện thoại kêu người đem xe đi rửa sạch, sau đó gọi taxi, đem đồ vật mua từ siêu thị để lên xe.

“Bác tài, đi cô nhi viện Hồng Tâm.”

Sau khi lên xe, cô thở phì phò nhìn về phía ngoài cửa sổ, trong đầu không lý do bỗng nhớ tới Lý Quân, đôi mắt đen kịt của anh bình tĩnh nhìn cô vài giây, bỗng nhiên chế trụ cằm cô hôn lên, nhiệt liệt lại vội vàng, lực đạo rất mạnh, hôn làm cô vừa đau vừa ngứa, thân thể lại nổi lên khoái cảm tê dại.

Cô đem cửa sổ xe mở ra, móc điếu thuốc ra ngậm trên môi, nghĩ đến nơi lát nữa muốn đi,cô lại nhét điếu thuốc trở lại hộp.

Xe vừa dừng lại, các em nhỏ trong cô nhi viện nghe thấy được động tĩnh liền nhìn xung quanh cánh cửa sắt nhìn, sau khi nhìn thấy Tô Tình, không ít em nhỏ vọt ra,vui vẻ phấn chấn mà gọi chị.

Tô Tình trả thêm chút tiền nhờ tài xế đem đồ vật đặt xuống dưới,sau đó yêu cầu những đứa trẻ trong cô nhi viện tới hỗ trợ cùng nhau dọn.

“Sao hôm nay đến em không nói trước một tiếng?” Viện trưởng đã sáu mươi tuổi,mái tóc bạc trắng,

đeo kính viễn thị,cơ thể vẫn tính còn tốt,lưng vẫn thẳng,người còn chưa tới trước mặt, trên mặt đã mang theo ý cười, “Đã lâu không nhìn thấy em.”

“Vâng, vừa lúc hôm nay không có việc gì.” Tô Tình đem hai hộp quá trong tay đưa qua, “Thân thể như thế nào ạ?”

“Vẫn như vậy,còn tốt.” Viện trưởng cùng cô nói xong, thấy đám trẻ em vui vẻ ôm đồ vật chạy vào bên trong,nói vài câu, “Đừng chạy,đi đường cẩn thận, đồ vật dọn vào thì bỏ xuống, không được lộn xộn.”

Lúc này lại quay đầu nhìn Tô Tình, “Mỗi lần tới em đừng mang nhiều đồ như vậy.”

Tô Tình cười không nói lời nào.

Cô bị vứt bỏ, là nhờ viện trưởng tìm thấy cô, lúc ấy là mùa đông, cô được bọc trong cái chăn nhỏ, bị người ta đặt ở trước cửa cô nhi viện.

Cuộc sống ở cô nhi viện rất khó khăn,nếu trước năm tuổi không được nhận nuôi, về sau sẽ rất khó được nhận làm con nuôi.

Mà Tô Tình không muốn ở lại cô nhi viện, không muốn trở thành đứa trẻ không cha không mẹ,cô muốn giống những đứa trẻ khác,được đi học, có thể vô lo vô nghĩ đi ra ngoài du ngoạn mà không phải bị giam giữ trong cửa sắt này.Ngày qua ngày cách cánh cửa sắt, đi xem thế giới bên ngoài.

Cô biết cách lấy lòng trưởng bối, cô học cách ngoan ngoãn cùng đáng yêu, vì một khối bánh quy, hoặc là được trưởng bối sờ đầu một cái ấm áp.

Bình luận (0)

Để lại bình luận