Chương 24

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 24

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Ngoan lắm.” Trình Cẩn được kích thích mà tỉnh dậy, nhìn thấy đôi mắt to ngập nước chăm chú quan sát biểu cảm của hắn, ngồi dậy xoa đầu Lục Dĩnh. “Sắp hạ cánh rồi à?”

“Vâng ạ!” Lục Dĩnh nhả ra vật lớn trong miệng, ngoan ngoãn mà đáp lời một tiếng dễ nghe.

Trình Cẩn đưa tay kéo cơ thể nhỏ bé lại gần, cúi xuống hút đi dòng sữa đang rỉ ra. Không có Lạc Nhạn ở đây, hắn có thể tùy ý mà ngậm lấy cả hai đỉnh hoa.

Bởi vì chưa quen với cảm giác nặng ở ngực, lại thêm cả ngày luôn có nước chảy ra từ nó, mỗi lần bọn hắn hút đi như vậy thật khiến Lục Dĩnh dễ chịu hơn thật nhiều. Cô cũng ngoan ngoãn ưỡn ngực lên để hắn có thể thuận tiện.

Trình Cẩn hài lòng hôn lên tóc Lục Dĩnh rồi cẩn thận giúp cô mặc quần áo.

Dùng quần lót lau đi tinh dịch chảy ra trên bắp đùi, sau đó từ từ mặc vào cho Lục Dĩnh. Cô cũng không xa lạ với chuyện này, bọn họ chính là luôn như vậy, nếu không để lại đánh dấu bên trong thì nhất định sẽ dùng phương pháp này khẳng định chủ quyền.

Mặc vào bộ quần áo vô cùng kín đáo.

Trình Cẩn vừa kịp đặt Lục Dĩnh ngồi xuống, thắt dây an toàn cho cô thì Lạc Nhạn trở ra. Nữ tiếp viên nhìn thấy toàn bộ đã thắt dây an toàn, cúi đầu xin phép hạ cánh sau năm phút nữa.

Máy bay rất nhanh đáp xuống sân bay của hòn đảo, ra đến cửa Lục Dĩnh đã cảm nhận được hương vị biển cả tự do. Rất lâu rồi cô không cảm nhận được sự thoải mái như vậy.

Bên dưới có năm người chờ sẵn.

“Rất vui được chào đón ngài.” Người đàn ông trẻ tuổi, mái tóc vàng của anh ta tung bay trong gió, ngũ quan của anh ta có phần sắc sảo hơn so với đàn ông châu Á, là một gương mặt lai rất điển hình.

Người đàn ông có tuổi đứng sau lưng anh ta, nghiêm trang cầm ô che. Ông ta đưa tay ra hiệu, những kẻ đứng đằng sau vội vàng đưa ô lên, tiến ra sau che cho Lạc Nhạn cùng Trình Cẩn.

Khí thế của bọn họ khiến Lục Dĩnh sợ hãi nắm chặt lấy ống quần Lạc Nhạn.

“Cô bé này là…” Người đàn ông trẻ tuổi từ đầu đến cuối luôn giữ nụ cười thân thiện.

“Đừng hỏi nhiều.” Lạc Nhạn không thoải mái với ánh mắt người đàn ông khác nhìn vào Lục Dĩnh, đưa tay bế cô lên ôm trong vòng tay, xã giao nói một câu. “Thái tử đã trưởng thành nhiều rồi.”

“Cám ơn ngài, vậy không làm phiền nữa, mời ngài cùng tiểu thư lên xe.” Hắn ra hiệu, để hai chiếc xe sang trọng từ xa chạy đến. Sau đó quay sang bắt tay Trình Cẩn. “Trình thiếu gia đi đường mệt mỏi rồi.”

Trình Cẩn mặc dù không có chức tước, hắn ngày đó chính là chê những cái hữu danh vô thực này. Nhưng ở đây công ty của hắn nắm thị phần rất lớn, hơn nữa khoa học cũng là Trình gia tới nơi này giúp chuyển giao.

Tính khí hắn thất thường, trước mặt hắn, thái tử không dám lơ là cảnh giác.

Cửa xe được quản gia mở ra. Lục Dĩnh rất lâu rồi chưa thấy nhiều người như vậy, hoảng sợ ôm chặt lấy cổ Lạc Nhạn. Giống như một con gấu koala bám chặt lên đó.

Lạc Nhạn muốn gỡ cô ra, Lục Dĩnh lại không ngừng dựa vào hắn cọ cọ cái đầu nhỏ.

Thật là một tiểu yêu tinh biết lấy lòng.

“Không cần sợ, không ai dám làm hại em.” Mãi đến khi Trình Cẩn ngồi bên cạnh đưa tay bế Lục Dĩnh đặt xuống, cô mới từ trên người Lạc Nhạn từ từ rơi ra.

“Ca ca đừng bỏ Lục Dĩnh mà.” Lục Dĩnh mếu máo muốn khóc, hai tay liều mạng nắm lấy tay hai người họ.

Cô thật sự rất sợ cảm giác bị bọn họ bỏ rơi, như vậy sẽ lại phải tiêm loại thuốc kia, hoặc là sẽ còn đáng sợ hơn rất nhiều. Đây là trước khi đi nữ bác sĩ đặc biệt căn dặn, nhất định phải ngoan ngoãn không làm bọn họ phật lòng.

Đưa cô tới gặp nhiều người kì lạ như vậy, không phải trực tiếp muốn đưa cô cho họ đó chứ?

“Thưa thái tử, vậy có cần đưa phụ nữ đến nữa không?” Quản gia và thái tử cùng ngồi trên chiếc xe phía sau, ông từ tốn cất tiếng hỏi.

Bình luận (0)

Để lại bình luận