Chương 24

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 24

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Sống Chung
Tối đó, Mạnh Kiều nhắn tin cho Trần Thâm.
Kiều Kiều: Em phải tới thành phố C ba ngày. Kiều Kiều: Quay chương trình.
Tuy rằng cô đoán anh đã biết lịch trình của mình, nhưng cô vẫn muốn tự mình báo cáo.
Chuyến bay chỉ kéo dài hai giờ. Mạnh Kiều không ngủ được, cô lấy iPad ra, đeo tai nghe, bấm mở lại mấy video do fan cắt ghép mà cô đã tải về . Cô phát hiện ra mình bị nghiện. Cô nghiện xem lại những khoảnh khắc của hai người, và nghiện đọc những bình luận “ẩn ý” của người hâm mộ.
Ba ngày sau, cô vừa xuống máy bay đã thấy xe anh đậu ở bên ngoài. Ba ngày xa cách, nỗi nhớ nhung dường như đã hóa thành một ngọn lửa, chỉ chờ để bùng cháy.
Vừa về đến nhà, cánh cửa vừa đóng lại, anh đã đè cô lên cửa, hôn ngấu nghiến. Quần áo rơi lả tả trên sàn. Đêm đó, Mạnh Kiều quyết định sẽ “phục vụ” bạn trai mình thật tốt.
Cô đẩy anh nằm ngửa ra giường, rồi quỳ xuống giữa hai chân anh. Cô tưởng tượng rằng mình đang ăn một chiếc kẹo que siêu lớn, siêu cứng. Cô ngậm lấy phần đầu vào trong miệng, dùng lưỡi đảo quanh. Hơi thở của Trần Thâm lập tức trở nên gấp gáp.
“Bác sĩ, anh… khó chịu.” Anh nắm chặt lấy ga giường, giọng nói khàn đặc.
Nghe thấy anh chịu phối hợp diễn với mình, Mạnh Kiều rất vui vẻ. Cô liếm dần xuống hai túi ngọc bên dưới, ngậm lấy một bên vào miệng, dùng lưỡi trêu chọc, khiến Trần Thâm bị kích thích đến mức cả người giật nảy.
Cô lại ngậm lấy toàn bộ gậy thịt đã dựng đứng, càng lúc càng tiến sâu hơn, cho đến khi cổ họng có chút khó chịu .
Trần Thâm không thể chịu đựng thêm được nữa. Anh kéo cô lên, lật người cô lại. Gậy thịt của anh từ phía sau áp sát vào, mở hai cánh hoa mềm mại ra, chọc thẳng vào cửa huyệt. Cửa huyệt ướt đẫm của cô như muốn hút chặt lấy anh, thịt mềm bên trong cũng bị kéo ra rồi đẩy vào theo từng nhịp, vô cùng dâm mỹ.
Anh đổi tư thế, để hai người mặt đối mặt, hai chân quấn lấy nhau. Mạnh Kiều hôn anh, miệng bị chặn lại, mỗi lần bị đâm sâu đều phát ra những âm thanh mơ hồ.
Cuối cùng, khi cả hai đã mệt lả, anh ôm cô, để cô gối đầu lên ngực mình. Cô ngủ thiếp đi, còn anh thì thỏa mãn nắm lấy bầu ngực mềm mại của cô, chìm vào giấc ngủ.
Sáng hôm sau, khi Mạnh Kiều nửa tỉnh nửa mơ, cô thấy Trần Thâm đã xuống giường. Anh cởi chiếc quần ngủ ra, thay bằng một chiếc quần thể thao. Ánh nắng ban mai chiếu vào, làm nổi bật đôi chân dài thẳng tắp, bắp đùi săn chắc và cặp mông cong vút của anh. Cô nuốt nước bọt.
Anh mặc một chiếc áo thun không tay vào người, để lộ cơ bắp cuồn cuộn. Khi anh xoay người lại, thấy cô đã dậy.
“Anh làm em thức giấc à?” Anh đi tới, ngồi xuống mép giường, sờ đầu cô. “Hay là… dậy chạy bộ cùng anh đi?”
Mạnh Kiều nhỏ giọng nói “không”, sau đó trở mình, vùi đầu vào trong chăn.
Hai người họ đã trở về nhà của anh. Trần Thâm ở bệnh viện đúng một ngày thì nằng nặc đòi về nhà nghỉ ngơi. Và dĩ nhiên, anh đưa Mạnh Kiều về nhà mình. Anh không cho cô về phòng trọ, nói rằng nơi đó không an toàn. Mạnh Kiều cũng ngoan ngoãn đồng ý.
Cho nên, cứ như vậy mà… bọn họ bắt đầu sống chung sao?
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận