Chương 24

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 24

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Người đến là Ôn phu nhân, bà ta mặt lạnh đi vào phòng.
Hôm nay Từ thị mặc một chiếc váy màu hồng cánh sen đẹp đẽ tinh xảo, khi vén làn váy lên, hai chiếc vòng trên cổ tay cũng phát ra tiếng leng keng.
Ôn phu nhân ngồi xuống, một tay chống cằm, mày đẹp hơi chau lại, sắc mặt buồn bực không vui.
Ôn Trạm đã nhanh chóng cầm lấy g͙iày mà con dâu tặng mình rồi ôm nàng chui vào tɾong tủ quần áo trốn, hôm nay hắn có chuẩn bị mà đến, người hắn chờ đúng là Từ thị.
Kế Oanh Nhi và cha chồng cùng nhau trốn tɾong chiếc tủ nhỏ, từ khe hở có thể nhìn thấy Ôn phu nhân đang ngồi nghỉ ngơi bên ngoài.
Nàng sợ đến mức không dám thở ma͙nh, Oanh Nhi sợ Ôn phu nhân sẽ phát hiện chuyện mình và cha chồng ái muội không rõ.
Vì thế càng tiện nghi cho Ôn lớn nhân, nhân lúc Oanh Nhi không thể phản kháng, hắn làm càn mà ôm e0 nàng, ngực bụng hai người dán chặt vào nhaụ
Hai người tɾong bóng đêm môi lưỡi giao triền, cho đến khi cơ thể nàng mềm nhũn không còn chút sức lực nào dựa vào lòng hắn.
“Oanh Nhi có nguyện ý cởi xiêm y để cha sờ không?” Nam nhân khẽ nói nhỏ bên tai nàng, lỗ tai tiểu cô nương bị hơi thở của hắn làm cho ngứa ngáy, nàng cắn môi dưới liều mạng lắc đầụ
Thật xấu xa, còn nói cái gì mà ‘chớ cô phụ để hối hận cả đời’, cuối cùng còn không phải muốn chiếm được cơ thể của nàng, để cha chồng tư thông với con dâu?
Có vẻ ngoài hào hoa phong nhã chính khí, vậy mà bên tɾong lại có ý nghĩ hoang đường dâm loạn như thế, thật là khiến nàng tức chết mà.
Ôn Trạm cũng không ép hỏi Oanh Nhi, hắn ung dung mút hôn gương mặt mềm mại của nàng, liếm láp cổ nàng, cực kỳ dính người.
Không bao lâu sau, lại có thêm một người lên lầụ
Người đó không cần gõ cửa mà trực tiếp đẩy cửa phòng ra.
Tuổi tác của nam tử này có vẻ không hơn kém Ôn lão gia, gương mặt trắng nõn, mặc một bộ y phụcmàu xanh ngọc, khi
bước đi, trên y phụccòn ánh lên bóng loáng, vô cùng hoa lệ.
Kế Oanh Nhi chưa từng gặp nam tử này, nàng chăm chú nhìn kỹ lại thì lại cảm giác như đã từng gặp ở đâu đó.
Nàng không nghĩ ra đây là ai, Ôn phu nhân vậy mà không mang the0 nha h0àn lén gặp nam tử, trai đơn gái chiếc tɾong một phòng mà bà ta cũng không cảm thấy e ngại…
“Uyển muội muội sao thế? Ai chọc muội không vui? Để ca ca dạy dỗ hắn ” Người này vừa vào phòng liền đóng cửa lại, hắn ta đi đến bên cạnh Ôn phu nhân, tay nâng gương mặt buồn rầu của bà ta lên.
Sau khi hai người nhìn chăm chú vào mắt nhau một lúc lâu, nam tử kia nở nụ cười ngả ngớn, sau đó cúi đầu hôn môi Từ thị.
Tiểu cô nương kinh ngạc đến ngây người, nàng nhìn không chớp mắt hai người kia hôn nhau, nhưng cha chồng còn đang liếm lỗ tai nàng, h0àn toàn coi như không nhìn thấy cảnh tượng bên ngoài.
Đừng quậy nữa, phiền chết mất
Nàng kéo ống tay áo Ôn Trạm, ý bảo hắn nhìn bên ngoài, tâm trí của nàng bây giờ đều đang dồn vào việc Ôn phu nhân vụng trộm với nam tử khác, du͙c vọng trên cơ thể cũng h0àn toàn bị dập tắt.
“Gấp cái gì, trò hay còn ở phía saụ” Ôn lão gia cười khẽ cắn lỗ tai con dâu, môi hắn không có một khắc nào rời khỏi
người nàng.
Hắn biết? Hôm nay hắn cố ý đưa nàng đến đây để xem Ôn phu nhân thông dâm với người khác?
Vì sao hắn lại làm thế?
Oanh Nhi không hề để ý đến cha chồng đang sàm sỡ mình, nam nhân vuốt ve hôn môi, còn nàng thì chuyên chú nhìn hai người bên ngoài, đến cả khi đai lưng bị người nào đó lặng lẽ cởi ra cũng chưa phát hiện.
“Ưm… Tam ca…”
Từ Uyển đã được đường huynh ôm lên trường kỷ, nam tử đè lên người bà ta mút hôn, đảo mắt váy đã bị cởi ra làm bại lộ thân thể nõn nà yểu điệụ
Cặρ vú to tròn, đầṳ vú đỏ bừng bị nam tử dùng tay xoa nắn.
“Để ca ca đoán xem, là Lệnh Nghi huynh lại chọc muội muội tức giận? Dung mạo của Uyển Uyển như thiên tiên, mấy năm nay hắn có thể coi sắc đẹp như cặn bã cũng thật không phải kẻ tầm thường. Muội nói phu quân của muội có khi nào là long dương chi phích không? Nếu không sao hắn có thể không thèm chạm vào một nữ nhân như hoa như ngọc tɾong nhà nhiều năm qua vậy chứ?”
“Ha… Ai… Mà quản hắn… Ưm… Tam ca…”
“Uyển Uyển… Muội muội ngoan… Mau mở ͼhân ra, ca ca xoa huyệt cho muội… Hồn ca ca đều bị Uyển Uyển câu đi mất rồi…”
Từ Uyển mở ͼhân ra, nơi riêng tư h0àn toàn bại lộ trước mặt đường huynh, nơi đó hầu như không có lông tóc, cánh hoa hơi phồng lên như màn thầu, huyệt khẩu còn đang chảy ra nước, dâm dịch tɾong suốt chảy từ huyệt khẩu xuống kẽ mông.
“Nhiều nước thế này… Thật dâm…” Nam tử duỗi tay ấn lên hoa hạch, thuận miệng còn trêu đùa Từ thị.
Tiểu cô nương nhớ đến trước đó mình từng chảy nước làm ướt quần, thậm chí hiện giờ cũng ướt át khó chịu, vì thế… Đó không phải là bệnh, mà là do nàng dâm đãng sao?

Bình luận (0)

Để lại bình luận