Chương 24

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 24

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Ghen Tuông Với Mèo và Cả Trẻ Sơ Sinh
Ba tháng trôi qua.
Cuộc sống trong biệt thự nhà họ Dương bỗng trở nên… bận rộn một cách kỳ lạ.
Thiên Tuyết giờ đã mang thai được sáu tháng. Cái bụng cô lùm lùm sau lớp váy, mỗi cử động đều có chút nặng nề. Hôm qua, Hạ Vũ vừa ép cô đi siêu âm. Kết quả là một thằng cu con. Hắn nhìn cái chấm đen trên màn hình, mặt đần ra một lúc, rồi phán một câu xanh rờn: “Trông xấu y như em.”
Liễu Bảo Trân thì lớn nhanh như thổi. Con bé giờ đã biết lật, biết trườn, và đặc biệt là rất quấn Thiên Tuyết.
Còn Dương Hạ Vũ, hắn dường như đã thay đổi. Hắn vẫn đi học (dù chẳng ai biết hắn học cái gì), vẫn giúp Dương Tính xử lý vài việc ở tập đoàn, nhưng phần lớn thời gian, hắn ở nhà.
Và công việc chính của hắn là… giám sát Thiên Tuyết.
Hắn cưng nựng cô như một hòn bảo quý. Bất cứ thứ gì cô muốn, chỉ cần nhíu mày một cái là lập tức có người mang đến. Nhưng đồng thời, hắn cũng trở nên… ghen tuông một cách bệnh hoạn.
Mọi chuyện bắt đầu từ con mèo Lông Vũ.
Hôm đó, Thiên Tuyết đang ngồi trên sofa đọc sách, con Lông Vũ nhảy lên, dụi đầu vào ngực cô. Cô thuận tay vuốt ve bộ lông mềm mượt của nó.
Hạ Vũ đi ngang qua, thấy cảnh đó, mặt hắn đen lại.
“Nó đang làm gì đấy?”
“Nó… đang làm nũng?” Thiên Tuyết ngơ ngác.
“Làm nũng?” Hắn gằn giọng. “Nó dám đặt cái móng vuốt bẩn thỉu của nó lên ngực của em?”
Chưa để Thiên Tuyết kịp phản ứng, hắn đã xách cổ con mèo lên, đi thẳng ra cửa sổ và… ném thẳng nó ra ngoài sân.
“Á!” Thiên Tuyết hét lên. “Anh làm gì vậy? Đó là lầu hai!”
“Mèo có chín cái mạng, không chết được.” Hắn phủi tay, đi lại ngồi xuống, thản nhiên ôm cô vào lòng, vùi mặt vào đúng cái chỗ con mèo vừa nằm. “Chỗ này là của anh. Chỉ có anh mới được dụi.”
Thiên Tuyết dở khóc dở cười. Tên này, đến cả mèo mà cũng ghen.
Nhưng đỉnh điểm của sự ghen tuông bệnh hoạn, phải là khi hắn ghen với… Bảo Trân.
Thiên Tuyết vì mới sinh Thiên Hải không lâu, nên sữa vẫn còn. Cô thương Bảo Trân mất mẹ, nên quyết định cho con bé bú sữa của mình.
Hôm đó, cô đang vén áo cho Bảo Trân bú. Con bé mút sữa chùn chụt một cách ngon lành. Hạ Vũ bước vào phòng, nhìn thấy cảnh đó.
Mặt hắn, vốn đã đen vì vụ con mèo, giờ chuyển sang màu tím tái.
“Em đang làm cái quái gì vậy?”
“Em… cho con bé bú?”
“Ai cho?” Hắn lao tới, định giật đứa bé ra.
“Anh điên à?” Thiên Tuyết hoảng hốt giữ con bé lại. “Nó là trẻ con!”
“Trẻ con thì sao?” Hắn gào lên. “Nó đang bú cái gì? Hả? Nó đang bú sữa của em! Sữa đó là của ai? Hả? Của con trai anh! Anh còn chưa được bú, mà nó dám…”
Hắn nhận ra mình vừa nói hớ.
Thiên Tuyết sững sờ. “Anh… anh nói cái gì?”
“Không có gì!” Hắn đỏ mặt, quay đi. “Tóm lại, cấm! Từ giờ cấm nó bú. Đi pha sữa bột cho nó! Còn cặp vú này… là của anh!”
Thiên Tuyết thật sự không biết nên khóc hay nên cười với cái gã đàn ông vừa độc tài vừa trẻ con này nữa.
Trong khi cuộc sống của Hạ Vũ và Thiên Tuyết trôi qua với những màn ghen tuông dở hơi như vậy, thì tại Lý gia, một cơn bão tố khác đang ngấm ngầm hình thành.
Lý Mẫn Hào (Phan Tuấn Kiệt) đang đứng đối diện với cha mình, Lý Tư.
“Cha gọi con?” Giọng Hào lạnh nhạt.
“Mày xem đây là cái gì?” Lý Tư ném một tập ảnh lên bàn. Đó là ảnh chụp trộm Thiên Tuyết, với cái bụng lùm lùm.
“Thì sao?”
“Thì sao à?” Lý Tư gầm lên. “Kế hoạch của tao! Kế hoạch bao nhiêu năm của tao! Mày đáng lẽ phải quyến rũ con nhỏ đó, làm nó có thai, rồi dùng nó để uy hiếp thằng Hạ Vũ! Đằng này thì sao? Mày làm cái quái gì mà để nó có thai với thằng chó đó?”
Lý Mẫn Hào nhếch mép cười, một nụ cười đầy bi thương.
“Cha à,” cậu ta nói, giọng bình thản đến đáng sợ. “Con không phải là thằng Hạo. Con không phải là loại súc sinh có thể cưỡng hiếp một người con gái mà mình yêu.”
“Yêu? Mày yêu nó?” Lý Tư như nghe thấy chuyện cười lớn nhất. “Mày quên nhiệm vụ của mày rồi à? Mày quên mẹ mày chết thế nào rồi à? Mày quên Dương Tính đã cướp hết mọi thứ của tao thế nào à?”
“Con không quên.” Mắt Hào đỏ ngầu. “Nhưng con cũng không quên, từ lúc sinh ra, cha chưa bao giờ coi con là con trai. Cha chỉ coi con, và cả Hạo, là một công cụ trả thù.”
Cậu ta cầm lấy tập ảnh, nhìn khuôn mặt Thiên Tuyết trong ảnh, ánh mắt đầy đau đớn.
“Con sẽ trả thù. Nhưng theo cách của con. Đừng bắt con phải làm vấy bẩn người con gái duy nhất mà con yêu thương.”
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận