Chương 24

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 24

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Tống Ngụy khép chặt hai đầu gối cô lại, liên tục ra vào nơi kẽ hở do chân cô tạo ra. Có điều thân hình cô quá gầy gò, khiến hắn mỗi lần xông vào chỉ toàn chạm phải xương là xương, cảm giác không mấy dễ chịu.
Ánh mắt người đàn ông hơi híp lại, hắn đưa mắt nhìn xuống cặp đùi thon gọn của cô. Tuy không mập mạp hơn là bao, nhưng so với phần da bọc xương kia thì bắp đùi cũng được coi là nơi có da có thịt hơn đôi chút.
Tống Ngụy dứt khoát nâng chân cô lên cao, dùng lực khép chụm hai đùi cô lại, không nói không rằng liền đưa “anh bạn nhỏ” đang cương cứng của mình đẩy mạnh vào giữa.
Quả nhiên, cảm giác lần này không đến nỗi tệ.
Lục Hiểu Dư nhìn người đàn ông kia đang liên tục đưa đẩy thứ kia ra vào giữa hai bắp đùi mình, sắc mặt từ kinh hãi dần chuyển sang tức giận tột độ. Hắn coi cô là đồ chơi tình dục rẻ tiền của hắn hay sao?
“Tên điên, mới sáng sớm ra đã lên cơn động dục. Lẽ ra lúc nãy tôi nên đạp mạnh hơn một chút nữa, để cho Tống gia các người đoạn tử tuyệt tôn luôn cho rồi.” Cô nghiến răng mắng chửi.
“Vậy ra tôi nên cảm ơn cô Lục đã rủ lòng nương tay nhỉ?” Hắn nhướng mày đáp trả, lực đạo ra vào ngày một nhanh hơn. Hắn còn không quên bồi thêm một câu cảm thán đầy mỉa mai: “Quả nhiên là thân thể của đại minh tinh, động vào đâu cũng có thể làm người ta sung sướng được.”
Lục Hiểu Dư đỏ mặt tía tai, hận không thể dùng chân đá chết tên đàn ông mặt dày này. Mấy lời lẽ hoa lá cành, rợn người đó, sao hắn có thể dễ dàng nói ra mà không biết ngượng mồm như vậy chứ?
Bị thứ quái gở kia cứ liên tục quấy phá không ngừng nghỉ, hai chân cô không chỉ âm ỉ mỏi nhừ mà còn tê rần đau nhức. Khốn kiếp, tên điên này!
Hơi thở của người đàn ông càng lúc càng trở nên hỗn loạn, trên gương mặt tuấn tú còn điểm xuyết thêm vài ba giọt mồ hôi lấm tấm. Tống Ngụy biết mình sắp đến ngưỡng giới hạn, liền gấp gáp tăng tốc chạy nước rút. Nhìn gương mặt đỏ ửng đầy gợi tình của cô gái nhỏ, dục vọng trong người hắn càng thêm sôi sục mãnh liệt.
Hắn, thật sự khao khát người phụ nữ này!
“Hiểu Dư à, nhìn tôi…” Hắn trầm giọng ra lệnh, còn đưa tay điều chỉnh khuôn mặt cô hướng thẳng về phía mình.
Hắn nhắc lại lần nữa, giọng điệu không cho phép từ chối: “Tôi bảo cô nhìn tôi.”
“Nhìn anh làm quái…” Lục Hiểu Dư trợn tròn mắt, kinh hãi nhìn cái thứ quái gở kia đang phun ra dòng dịch trắng đục lên người mình.
Sắc mặt cô tối sầm lại, cảnh tượng ghê tởm khiến sức lực tiềm ẩn trong cô bỗng dưng trỗi dậy. Cô dùng hết sức bình sinh, mạnh mẽ đẩy người đàn ông kia ra xa.
Tống Ngụy bị cô gái nhỏ bất ngờ đạp mạnh xuống giường, cơn thịnh nộ trong lòng hắn liền sục sôi dữ dội. Hắn vội vàng kéo quần đứng dậy, còn chưa kịp mở miệng ra mắng chửi đã bị cô dùng gối ném thẳng vào mặt.
“Tên chó chết nhà anh, anh dùng đùi tôi để tự thẩm chưa đủ hay sao, còn dám bắn tinh dịch lên người tôi nữa?”
Lục Hiểu Dư không ngừng ném gối vào mặt hắn, còn tiện tay quệt vết tinh dịch vừa dính trên mặt mình trây trét lên gương mặt hắn. Cô hung hăng chì chiết: “Anh tự đi mà thẩm du với cái thành phẩm của mình đi, tự nếm xem nó có mùi vị ra sao. Mẹ nó, ghê tởm chết đi được!”
“Này! Cô muốn chết rồi phải không?” Hắn túm chặt lấy cổ tay cô, gằn giọng đe dọa. Nhưng đến khi nhìn thấy những giọt nước mắt ấm nóng đang lăn dài trên gò má người phụ nữ, hắn nhất thời trở nên rối bời, không biết phải làm sao.
“Cô… khóc cái gì vậy?” Hắn dè dặt gặng hỏi, giọng điệu có chút lúng túng.
Bắt được đúng mạch cảm xúc, tiếng khóc của Lục Hiểu Dư ngày một to dần lên. Cô cầm lấy chiếc gối ngủ bên cạnh, liên tục đánh mạnh vào người đàn ông kia. Vừa đánh vừa không ngừng mắng chửi:
“Tên khốn nạn nhà anh, mắt vừa mới mở ra đã động dâm như thú vật. Tôi còn chưa nói đến chuyện anh ngang nhiên dùng chân tôi để tự thẩm, vậy mà anh còn trơ trẽn bắn tinh dịch lên khắp người tôi… Vừa bẩn thỉu lại vừa ghê tởm…”
“…”
Gương mặt người đàn ông lộ ra vẻ lúng túng thấy rõ. Đúng thật là lời cô nói không hề sai chút nào, nếu ngẫm nghĩ lại thì hành động vừa rồi của hắn đúng là có phần hơi quá đáng thật.
“Cô… đừng khóc nữa.” Hắn nói, giọng điệu càng thêm lúng túng hơn: “Tôi không giỏi dỗ dành phụ nữ. Nếu cô ngừng khóc, tôi hứa sẽ một tuần không động đến người cô.” Hắn dừng lại một chút, khẽ hắng giọng rồi nói thêm, giọng điệu có chút miễn cưỡng: “Dĩ nhiên là ngoại trừ việc ôm hôn.”
Cô nhíu mày: “Ngài Tống lúc đi học có bỏ qua môn đọc hiểu hay sao vậy? Không động đến người nhưng lại đòi ôm hôn?”
Hắn không những không biết xấu hổ, ngược lại còn mặt dày nâng cằm cô lên, thong dong đặt lên đó một nụ hôn nhẹ nhàng mờ nhạt.
“Dư Dư à, tôi đưa cô đến đây không phải để cô làm bình hoa di động trưng bày cho đẹp mắt. Việc không động vào cái miệng dưới của cô trong vòng một tuần, đã là giới hạn cuối cùng của tôi rồi.”
“Anh nghĩ một tuần của anh lớn lắm hay sao? Một tuần thì anh có thể làm được bao nhiêu lần chứ?” Cô hỏi vặn lại, giọng điệu đầy mỉa mai.
“Bao nhiêu lần thì tôi không biết chắc, nhưng tôi dư sức chơi cô đủ bảy ngày trong một tuần.” Hắn đáp trả không chút do dự, giọng điệu đầy tự tin.
“…”
Lục Hiểu Dư nghẹn họng, không biết là hắn đang nói đùa hay nói thật nữa. Một tuần bảy ngày mà có thể làm tình hết cả bảy ngày sao?
Vậy thì một tháng 30 ngày hắn hoàn toàn có thể làm tình hết cả 30 ngày?
Cô nuốt xuống một ngụm nước bọt khan. Hình như cô thật sự… đã chọc nhầm người rồi.
Thấy cô im lặng không nói gì, hắn nhướng mày hỏi lại: “Cô Lục không đồng ý sao?”
“Đồng ý! Tôi đồng ý với anh!” Cô vội vàng đáp lại, không dám chậm trễ thêm một giây nào.
Bạc môi hắn thoáng cong lên thành một nụ cười đầy ẩn ý, Tống Ngụy lúc này mới khinh khỉnh nói tiếp: “Vậy thì chủ động hôn tôi một cái đi, coi như đó là lời cam kết.”
“Hôn?” Cô cau mày: “Anh không thấy mình quá ấu trĩ hay sao?”
“Ấu trĩ hay không thì cô Lục không thử làm sao biết được? Bảy ngày trong tuần, năm ngày trong tuần, tôi đều rất sẵn lòng phục vụ cô.” Hắn nói, giọng điệu đầy vẻ mời gọi.
Dứt lời, cơ mặt người đàn ông hơi cứng đờ lại. Một cảm giác mềm mại, ấm áp thoáng lướt nhẹ qua đôi gò má hắn, mang theo hơi ấm tựa như ánh nắng xuân đang dịu dàng gọi mời.

Bình luận (0)

Để lại bình luận