Chương 24

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 24

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Đúng lúc này, điện thoại reo, là hiệu trưởng gọi. “Tiểu Đàm à, đã đưa tài liệu đến chưa?”
“Vẫn chưa, tôi vừa tới, còn chưa vào…” Đàm Trinh Tịnh ngập ngừng, rồi xác nhận lại số phòng với hiệu trưởng.
“Không sai, đúng văn phòng đó rồi, cô cứ vào nộp tài liệu là được, nhớ về sớm nhé,” hiệu trưởng cười ha hả nói.
Cúp máy, Đàm Trinh Tịnh lấy hết can đảm tiến lên, gõ cửa. Cửa mở ra, cô ngẩng đầu, nụ cười định nở trên môi lập tức cứng lại: “Sao lại là anh?”
Người đàn ông mở cửa nhướn mày, làm động tác mời vào. “Không phải em đến đưa tài liệu sao? Vào đi.” Nhiếp Tu Tề bình tĩnh quay người đi về phía bàn làm việc lớn, ngồi xuống ghế, cầm bút máy lên tiếp tục phê duyệt văn kiện.
Ánh nắng buổi sáng xuyên qua cửa sổ kính lớn chiếu lên mặt anh. Đây chắc hẳn là phòng làm việc riêng của anh, trang trí đơn giản nhưng lạnh lẽo, không một hạt bụi, gần như không có đồ dùng cá nhân. Một góc bàn đặt lá cờ Đảng và quốc kỳ, bên phải là tách trà thủy tinh đáy dày, cạnh chồng văn kiện cao ngất là máy tính và bàn phím. Trên giá sách sau lưng bày bộ Nhị Thập Tứ Sử và sách chính luận. Chậu cây xanh ở góc tường là thứ duy nhất làm tăng thêm chút hơi ấm.
Anh chỉ ngồi đó, mà Đàm Trinh Tịnh lại cảm thấy mình như con mồi sợ hãi trước mãnh thú, chân như dính chặt xuống sàn. Sao lại là anh ta? Cuối cùng Đàm Trinh Tịnh cũng nhận ra, đây là một cái bẫy. Cô muốn bỏ đi, nhưng không thể cầm nguyên túi hồ sơ về được. Cô nghiến răng bước nhanh vào, đặt mạnh túi tài liệu lên bàn, rồi quay đầu định rời đi. Phải đi khỏi đây nhanh lên, không được để anh ta đuổi theo…
Phía sau lưng vang lên tiếng cười khẽ. Cổ tay Đàm Trinh Tịnh bị một lực mạnh nắm lấy. Gân xanh trên mu bàn tay người đàn ông nổi lên, ngón tay bấu chặt cổ tay cô như một chiếc còng sắt, khiến cô không thể chạy thoát.
Cảnh vật trước mắt quay cuồng. Đàm Trinh Tịnh chỉ kịp liếc nhìn bàn làm việc của anh, cả cơ thể đã không còn nằm trong sự kiểm soát của cô nữa. Hơi thở nam tính nồng đậm bao trùm lấy cô. Tình thế biến thành một cảnh tượng vô cùng mờ ám. Người đàn ông vẫn ngồi trên ghế xoay, cánh tay siết chặt eo người phụ nữ. Người phụ nữ bị anh ôm ghì vào ngực, ngồi trên đùi anh, hai chân bị anh cố tình dang rộng. Nhiếp Tu Tề hơi co gối, đầu gối lập tức chen vào giữa đùi cô, khiến cô cảm nhận rõ ràng sự tồn tại của thứ kia.
Hơi thở hai người quyện vào nhau. Đàm Trinh Tịnh chưa quên lần trước anh đã đối xử với mình thế nào, cô không dám phản kháng mạnh, chỉ giãy giụa nhẹ, tay nắm chặt mép bàn làm việc đến trắng bệch. Ở đó có một cái tách trà, chắc hẳn rất nặng, nếu lấy được nó…
Hơi thở sau lưng đột ngột áp sát, Nhiếp Tu Tề gác cằm lên vai cô hít sâu một hơi, khàn giọng nói: “Cô giáo Đàm, sao đi gấp thế? Tôi còn chưa xem văn kiện em đưa tới mà.”
Ánh mắt Đàm Trinh Tịnh tối lại, cô hít sâu rồi lạnh lùng đáp: “Bớt giả vờ đi, thật không ngờ Bí thư Thành ủy đường đường lại dùng thủ đoạn này để dây dưa với phụ nữ!”
Cô tưởng lời nói chọc tức này có thể giúp cô thoát ra, nào ngờ anh chẳng những không giận mà còn tỏ ra thích thú. Nhiếp Tu Tề ngắm nhìn khuôn mặt lo lắng đến đỏ bừng của cô, đầu gối cố ý cọ xát vào nơi kín của cô vài cái, phả hơi nóng bên tai cô, giọng nói càng thêm dịu dàng: “Chuyện em không biết còn nhiều lắm. Trinh Tịnh, tôi cho em mắng đấy, em mắng thêm vài câu nghe xem nào.” Bị cô mắng, trong mắt anh lại giống như một loại tình thú.
Đúng là mặt dày vô liêm sỉ! Cô không cần mở miệng cũng có thể khiến anh động lòng, dường như chỉ cần có cô ở đây là anh có thể động dục bất cứ lúc nào. Nơi bí ẩn giữa hai chân bị anh cọ xát, hơi thở nóng bỏng quẩn quanh gò má, anh đang cố tình khơi gợi dục vọng trong cô. Khóe mắt Đàm Trinh Tịnh cay xè, giọng run lên: “Buông tôi ra.”
Bàn tay Nhiếp Tu Tề chậm rãi trượt xuống, nắm lấy cổ tay thon gầy trắng như tuyết của cô, chậm rãi vuốt ve: “Đừng sợ, đây là tòa nhà chính phủ, tôi có thể làm gì em ở đây chứ? Hôm nay gọi em tới là vì có chuyện muốn nhờ em giúp thôi.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận