Chương 24

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 24

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Tộc thỏ sáng sớm đã đi tìm khắp đồng cỏ nhưng không thấy, địa điểm cần tìm còn lại là bìa khu rừng phía nam và phía tây.

Bìa rừng phía nam là nơi tộc thỏ đang ở, so với phía Tây tương đối an toàn, cây cối cũng rất thưa. Hầu hết thú nhân đều tìm kiếm ở nơi này, còn lại phía tây tộc thỏ chỉ có một đội 5 giống đực khỏe mạnh nhất cùng Xà Kỳ, Xà Húc.

Tập kết tại đầu thôn còn có tư tế và tộc trưởng.

Tư tế có ý ngăn cản không muốn cho Đàm Ngư đi theo. Dù sao rừng phía tây trùng trùng nguy hiểm, giống cái quý giá vốn không nên tới nơi đó.

Ông muốn nói lời gì đó, sau cùng lại e ngại Ý Hiên.

Cuối cùng Đàm Ngư vẫn được đi theo, có điều cô không được rời khỏi vòng tay hắn một bước.

Đi hai canh giờ mới đến khu rừng phía tây, do thường xuyên đi săn tại đây, tộc rắn tương đối quen thuộc địa hình.

“ Bé con, muốn đến tộc rắn phải đi xuyên qua khu rừng này.” Ý Hiên đặt cô xuống bãi cỏ ngoài bìa rừng, chỉ cho cô thấy khu rừng rộng lớn.

Bên trong cây cổ thụ xếp san sát, ánh nắng dường như không thể vượt qua, bên trong tràn đầy cảm giác ẩm ướt. Cây cỏ mọc cao đến quá đầu Đàm Ngư.

Khu rừng mang sát khí khiến người ta rùng mình.

Thú nhân tộc thỏ e ngại không dám tiến vào bên trong, Xà Kỳ quen thuộc đi trước dẫn đường, Xà Húc đi sau bảo vệ Ý Hiên.

Đi được khoảng 10 phút về phía trung tâm khu rừng, liền thấy một con báo gấm thật to. Trên đầu có viên đá quý sáng lấp lánh, là biểu tượng của thú nhân.

Trên lưng hắn là một giống cái yêu kiều.

“Là Thố Hoa!” Một giống đực tộc thỏ nhanh nhẹn theo sau kêu lên.

Báo Gấm nhìn lại bọn họ bằng ánh mắt sát ý xong có lẽ vì chênh lệch lực lượng, hoặc không muốn giao tranh liền quay đầu chạy đi.

“Mau đuổi theo!” Xà Kỳ hóa rắn chạy đi trước.

Xà Húc nhìn sang, thấy cái gật đầu của tộc trưởng cũng nhanh chóng chạy theo sau.

Thú nhân tộc thỏ vốn muốn cùng bọn họ đuổi bắt, lại bị Ý Hiên cản lại: “Các người tới đó chỉ thêm vướng chân. Ra ngoài bìa rừng canh đi, báo gấm không dám trực tiếp đơn độc xuyên qua khu rừng này.”

Để bọn hắn canh giữ ngoài bìa rừng, không chừng có khả năng bắt được báo gấm lớn hơn.

Giống đực kia cũng không phản đối, nhanh chóng quay lại trở ra bìa rừng.

Đàm Ngư vẫn thật ngoan ngoãn đứng bên cạnh Ý Hiên, trong lúc bọn họ phân việc đã kịp liếc nhìn xung quanh.

Khu rừng này khí hậu tương đối đặc biệt, rất nhiều thảo dược đều ưa thích loại không khí này. Rất nhanh cô liền nhìn thấy thứ lá cây rất giống nhân sâm.

Ý Hiên cảm nhận được ánh mắt của cô: “Bé con, em thấy gì sao?”

Khu vực này đã xuất hiện thưa thớt quả mọng, hắn nghĩ cô bị chúng thu hút. Những loại quả mọng trong khu rừng này tương đối có sức hấp dẫn với giống cái.

Đàm Ngư lắc đầu, chỉ vào gốc cây cách đó không xa: “Có thể giúp tôi đào củ đó lên không?”

Ý Hiên dùng đuôi nhấc cô lên, bế cô cùng hắn đến chỗ đó. Trực tiếp thô bạo dùng tay nhổ cây đó lên. Vừa được nhổ lên khỏi mặt đất, thứ củ đó liền tỏa ra mùi hương thật thơm, còn nồng đậm hơn rất nhiều so với loại sâm chất lượng tốt nhất thời Đàm gia còn hưng thịnh.

Cô có chút phấn kích.

Có nhân sâm loại tốt, cô có thể dùng nó hồi sức cho bệnh nhân.

Ý Hiên đưa cho Đàm Ngư, để cô nhét nó vào giỏ.

Đúng lúc này, sau lưng nghe thấy tiếng báo gấm gầm gừ. Hình thú của báo gấm rất lớn, móng vuốt sắc nhọn.

Cô có ý muốn giải thích tình hình. Song giống đực kia giường như sẵn sàng xông lên, dùng móng vuốt thật to mà quyết đấu với Ý Hiên.

Ý Hiên không có ý định nghênh chiến, ôm lấy cô quay đầu bỏ chạy vào hướng trung tâm khu rừng.

Báo Gấm sát sao đuổi theo sau, vài lần dường như móng vuốt đã bắt được đuôi rắn.

Rất nhanh đã tiến tới một vực sâu, không còn đường chạy trốn.

Ý Hiên quay đầu, nhìn báo gấm hung hăng đã đuổi tới. Hắn không sợ hãi, trong ánh mắt lại hiện lên nụ cười hài lòng.

Bình luận (0)

Để lại bình luận