Chương 24

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 24

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Người nào đó nháy mắt bừng tỉnh, xoay người ra sức quạt mát bằng tay, mặt nóng rực như sắp tan chảy. Cô ảo não nhắm mắt, thật tình, mất mặt chết đi được!

“Mình đi chưa?” Người đàn ông sau lưng hỏi.

Cô từ từ xoay người, nhưng không có can đảm nhìn vào đôi mắt khó nén ý cười của anh, rầu rĩ đáp, “Đi thôi ạ.”

Hai người đi rồi, một người bước ra khỏi kệ hàng bên cạnh, nhìn hai bóng lưng một trước một sau dầm khuất bóng với vẻ kỳ quái, nụ cười dần dần vặn vẹo, rút di động ra gọi điện thoại.

“Là tôi đây, đăng giúp tôi mấy tấm lên diễn đàn trường.”

“Giật tít gì ấy hả?” Đôi mắt đỏ bừng của người nọ vô cùng đáng sợ, rít từng từ qua kẽ răng, “Đương nhiên là càng giật gân càng tốt.”

Tiếng đập cửa khẽ vang lên, Tô Anh đang luống cuống trong bếp nghe được, vội ra mở cửa.

Người đàn ông ngoài cửa mặc T-shirt cotton trắng và quần dài sẫm màu, có lẽ là vì đã đến buổi tối, những sợi tóc mái trên trán anh hơi lòa xòa, thoáng che đi đôi mắt đen thẳm, khiến anh trông có vẻ biếng nhác.

Cô thở hổn hển, trong tay còn đang cầm củ cà rốt tươi: “Thầy… Thầy Tống…”

Tống Đĩnh Ngôn cúi đầu nhìn cô, tựa người lên cửa, bất giác cong môi.

Người con gái trước mắt đeo tạp dề in hình mèo con, búi cao mái tóc dài, đeo băng đô con thỏ màu hồng.

Bớt đi vài phần quyến rũ, lại thêm vài phần ngây ngô đáng yêu.

Anh sải bước về phía phòng bếp, ai ngờ lại bị Tô Anh kiên quyết chặn giữa phòng khách.

“Cứ để em làm…” Cô giấu củ cà rốt ở sau lưng, ngẩng đầu nhìn anh, đôi mắt trong veo, “Thầy ngồi đi ạ, em sắp nấu xong rồi…”

“Không cần thầy giúp à?” Tống Đĩnh Ngôn nghi hoặc hỏi.

“Không ạ.” Cô nhướng mày, khuôn mặt nhỏ tràn ngập vẻ bướng bỉnh.

Anh cũng không giành việc, xoay người bước về phía sô-pha.

Tô Anh ở đằng sau thở phào nhẹ nhõm, vỗ ngực nghĩ thầm: “May quá đi thôi.”

Lần cuối cùng cô làm cơm cà ri đã là ba năm về trước, khi đó ngoại vẫn còn trên đời, việc rửa rau thái rau chẳng bao giờ đến tay cô, cô chỉ phụ trách đưa nguyên liệu vào nồi, nêm nếm gia vị cho vừa rồi kiên nhẫn đợi là có một nồi cà ri.

Nào giống bây giờ, rửa nguyên liệu nấu ăn xong, cô cầm chuôi dao đăm chiêu hồi lâu, vẫn không biết phải cắt từ chỗ nào.

“Em định làm… sủi cảo đấy à?” Sau lưng bỗng có giọng đàn ông hỏi dò.

Tô Anh giật mình, đột ngột quay ngoắt lại, bàn tay cầm dao cũng vung theo, Tống Đĩnh Ngôn lùi về sau theo bản năng, nhạy bén né khỏi hung khí của cô.

Vừa thấy anh, Tô Anh lúng túng đến nghẹn ngào, “Sao… Sao thầy lại vào đây?”

Tống Đĩnh Ngôn nhìn củ cà rốt bị xắt thành lát trên thớt, rút dao khỏi tay cô cực tự nhiên, khẽ hỏi: “Không biết xắt rau hả?”

“Vâng ạ.” Cô nhìn sang nơi khác, se sẽ trả lời.

“Những việc như vậy sau này phải nói ngay với thầy nhé.” Anh đưa dao ra sau, cách xa cô nhất có thể, giọng nặng nề, “Chẳng may bị thương thì sao?”

Người con gái cúi gằm, không nói không rằng.

“Nghe rõ chưa?”

“Rồi ạ.” Cô từ từ ngẩng đầu, gắng kháng cự lần cuối, “Em chỉ không biết thái rau thôi, chứ…”

“Em nấu đi.” Người đàn ông véo cái tai thỏ trên đầu cô, cười bảo, “Thầy chỉ phụ làm rau thôi, được không nào?”

Bấy giờ cô mới hài lòng, đôi mắt cong thành hai vầng trăng non, “Quá được.”

Tống Đĩnh Ngôn quả thực rất giống một người rành bếp núc, qua đôi bàn tay anh, nguyên liệu nấu ăn được sơ chế đâu ra đó, chỉ vài ba nhát thái đã nên hình nên dạng.

Chẳng như cô, luống ca luống cuống như mới vào bếp lần đầu.

Đổ bột cà ri và nguyên liệu vào nồi, cô bắt đầu thong thả khuấy đều hỗn hợp, đến khi sánh sệt thì múc ra đĩa cùng cơm anh đã nấu. Một đĩa cơm cà ri nóng hổi ra lò.

Trên bàn ăn, hai tay Tô Anh chống cằm, nhìn đăm đăm vào người đàn ông cùng thìa cơm cà ri anh sắp thưởng thức.

Một cách đầy tao nhã, anh múc một thìa cơm đưa vào miệng rồi tinh tế nhấm nuốt.

Bình luận (0)

Để lại bình luận