Chương 24

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 24

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Trọng lượng toàn thân cậu đều dồn hết lên người cô, cúi người gác cằm lên vai cô, cách lớp quần áo ướt đẫm sờ đến thân nhiệt lạnh lẽo, cậu đau đớn ôm lấy cô, “Em em em đi, đi không được.”

“Ồ?” Cô mắt lạnh trừng cậu, “Nếu em không đi được chị sẽ ném em xuống nước đấy, đợi lát nữa miếng vải trên đùi cậu bị nước muối thấm ướt…”

“Không không không! Đi đi đi đi!”

*tiểu bạch kiểm: trai bao

Trên bắp chân Khương Nghị bị quấn quanh băng gạc thật dày, tay cũng bị quấn quanh, chỉ có hai ngón tay cái có thể hoạt động linh hoạt.

Cậu đang khó khăn ngồi trên ghế sofa gõ bàn phím.

“Tìm… Tìm được rồi! ”

Khương Hân vội vàng buông hạt dưa trong tay xuống, cậu chỉ vào một tin tức trên màn hình.

“Xuỳ, tưởng gì, tên đàn ông thối kia quả nhiên là trả lại viên kim cương, lại phải đi trộm một lần!”

Cô vắt chéo chân dài ngồi trên bàn trà, cân nhắc chuyện trộm kim cương lần trước.

“Vì sao lần trước trong phòng đó không có một bảo vệ nào? Có phải đã sớm đoán được trước con đường chạy trốn của chúng ta không?”

Khương Nghị lắc đầu như đánh trống bồi, “Ca cao thế nhưng, xe tải của chúng ta đều bị thu giữ rồi! ”

Công cụ chạy trốn của bọn họ chính là chiếc xe tải kia, bên trong còn có bộ dụng cụ cùng máy tính của cô, hiện tại lại càng khó khăn hơn.

“Chậc.” Khương Hân phiền não che mặt lại.

“Vậy thì cái kia… Muốn, nếu không từ bỏ đi? ”

“Từ bỏ cái con khỉ! Đó là manh mối duy nhất tìm thấy mẹ chị, chị phải liều mạng cũng phải cướp lại nó! ”

Khương Nghị nuốt nước miếng,”Vậy làm sao bây giờ? ”

“Ngoại trừ trộm còn có biện pháp nào khác không?” “Cô buông chân dài xuống đứng dậy, “Lần này chị sẽ tự mình hành động, em thành như vậy rồi thì đừng cản chị nữa. ”

– Không không! Cậu sốt ruột nắm lấy cánh tay cô, “Em, em không yên tâm! ”

Khương Hân cười khẩy một tiếng,”Em thì có gì lo lắng? Tên chỉ số thông minh thiếu hụt như em, thành thành thật thật ở nhà dưỡng thương đi, chị của em so với em thông minh hơn nhiều. ”

Cô vươn ngón tay mảnh khảnh búng lên đầu cậu một cái, Khương Nghị đau đớn buông cô ra, ôm trán, má phồng lên giống như một con chuột đồng giấu thức ăn.

Thay đổi một thân váy dạ hội màu trắng, lộ ra cánh tay thon dài trắng nõn giống như ngó sen.

Đem mái tóc dài của mình buộc cao búi thành đầu viên thuốc, những lọn tóc xoăn xoã tự nhiên bên sườn mặt, thay giày cao gót màu bạc, cầm lấy túi xách màu trắng, mở cửa đi xuống dưới lầu.

Khương Nghị vẫn khập khiễng một chân, duỗi dài trên bàn trà, trên người đắp chăn, dụi mắt hiển nhiên là vừa tỉnh.

Lúc 7:30 tối, cậu hơi ngạc nhiên.

-Chị, chị, đại nha đầu nhà chị, hiện tại liền phải đi?

“Bằng không thì sao, đêm nay là bữa tiệc của đám thượng lưu danh sĩ kia, vậy kim cương đặt ở chỗ các thiên kim kia xem, hiện tại không đi thì đợi khi nào?”

“Nói đi.” Khương Hân một cánh tay chống sô pha, khom lưng kề sát vào cậu, nước hoa hồng xộc thẳng vào mặt cậu, chớp chớp lông mi dài rậm, môi đỏ cong lên.

“Chị, chị bây giờ như vậy, không giống như quý bà chút nào?”

Khương Nghị lắc đầu, cô nhíu mày, “Sao lại không giống? ”

Cậu bĩu môi, ríu ĩ hôn lên cằm cô, “Hiện tại. Bây giờ! Giống như vậy. ”

Lúc cô nghi hoặc, cậu cắn môi dưới chỉ chỉ cằm mình, “Quý bà, đều phải bao dưỡng tiểu… Tiểu bạch kiểm! ”

Cô phì cười: “Xem từ phim truyền hình nào vậy? ”

Khương Hân mở túi xách ra, từ bên trong lấy ra một thỏi son đỏ, nâng cằm cậu lên, bôi son môi màu đỏ rực lên môi cậu, chỉ chỉ nơi cổ, “Hôn nơi này, sẽ không có đàn ông nào khác trêu chọc chị của em. ”

Cậu nặng nề ấn lên, mày nhướng lên, lấy miếng đệm ra nhìn một cái, lại dùng phấn vỗ vỗ, như ẩn như hiện, lúc này mới hoàn mỹ.

“Được rồi, chị đi đây, ngoan ngoãn ở nhà trông nhà, chờ chị trở về.”

Cậu liên tục gật đầu, Khương Hân quay đầu lại nhìn cậu một cái, cười giống như một kẻ ngốc, đôi môi đỏ mọng kia làm nổi bật lên một loại nhu mị xinh đẹp mà nữ tính, quả thực, đổi lại nhất định phải để cho cậu mặc nữ trang thử xem.

Bình luận (0)

Để lại bình luận