Chương 24

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 24

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Khương Từ Niên kéo quần lên, chỉnh cho ngay ngắn lại, sau đó an tĩnh đứng ở trước mặt cô, vẻ mặt anh thảnh thơi bình tĩnh, đầu hơi nghiêng sang bên, thưởng thức bộ dáng thoi thóp hít vào thì ít mà thở ra cũng khó khăn như mắc nghẹn của cô, giờ phút này cô như một con cá bị quăng lên bờ đang kề cận cái chết mà bất lực nằm đó vậy.

Trong bóng đêm, biểu tình trên mặt anh càng thêm lãnh đạm lạnh lẽo, đường nét gương mặt anh vốn điển trai tuấn tú hiện nay lại có vẻ sắc bén hung ác, đôi môi mỏng nhẹ cong lên, mang đầy nét ngạo mạn mà tà ác.

Bề ngoài nhìn anh là dáng vẻ của một cậu trai trẻ nhỏ tuổi ít nói lại hơi trầm lặng, thế nhưng bên trong, thực tế lại đang che giấu cho nội tâm và những cảm xúc thô bạo cực kỳ đáng sợ.

Không biết thời gian trôi qua bao lâu, đột nhiên Lê Đông sặc sụa ho khan ra tiếng, rốt cuộc như vừa thoát ra từ cái chết, quay trở về với nhân gian.

Cô quỳ rạp trên mặt đất, dáng vẻ chật vật đáng thương mà cúi đầu ho khan không ngừng, nước mắt trào ra khỏi khóe mắt, nước miếng không kịp nuốt cũng đua nhau theo khóe miệng cô chảy xuống, cánh tay run rẩy chống trên mặt đất, sức lực gắng gượng đỡ thân người mềm nhũn của mình.

Khương Từ Niên ngồi xổm xuống, trong tiềm thức sợ hãi mách bảo Lê Đông nên hướng sang một bên né tránh, thân thể lại không còn chút sức lực để hành động, sau khi lấy lại tinh thần, trong lòng không khỏi bốc lên lửa giận thiêu hủy lý trí.

Lê Đông làm bộ muốn hướng trên mặt anh tát một cái, mới vừa nhấc tay, liền thấy Khương Từ Niên mắt nhắm lại, một giọt nước mắt từ mắt phải của anh chảy ra, thuận thế chảy xuống mặt.

“Thực xin lỗi, là do anh không nhịn được.”

Nhưng Lê Đông vẫn không chấp nhận bỏ qua cho anh, đem mặt anh tát lệch sang một bên.

Khương Từ Niên theo hướng nghiêng về bên phải, xúc cảm da mỏng thịt nộn còn trên khuôn mặt, anh mở mắt ra, như suy nghĩ điều gì mà quay đầu.

Mới vừa rồi giọt nước mắt làm đôi mắt anh chiếu rọi đến thanh triệt sáng ngời, bên trong lộ ra ánh quang không nhìn thấu được, lẳng lặng mà đánh giá cô, phảng phất như vừa rồi nước mắt cùng sự áy náy đều là giả vờ.

Lê Đông đè xuống khủng hoảng: “Kẻ điên!”

Khương Từ Niên đột nhiên nhào tới, cô sợ tới mức thét chói tai, môi cô bị ngăn chặn lại, Khương Từ Niên ôm lấy eo cô, như là không muốn sống mà đem cô siết chặt vào trong lòng ngực, một tay nắm lấy cằm cô, khớp hàm mạnh mẽ chen vào trong miệng cô mà càn quét.

Lê Đông bản năng cùng ý thức, bài xích chụp đánh vào bờ vai của anh, hai chân đá qua đá lại, anh hôn khắc chế mà thu liễm lại, tựa như không muốn lưu lại ấn tượng là người xấu trong đầu cô.

Đầu lưỡi của anh vội vàng đoạt lấy, ở trong miệng cô buông thả sự cuồng vọng tự đại, đem đầu lưỡi cô bức đến mức không còn đường lui, chỉ có thể với vào trong miệng anh, không lưu tình chút nào mà cắn nuốt, cuồng bạo hôn kỹ, không một không chương hiển nhiên người này không phải là người lương thiện gì.

Lê Đông bị ôm đến hít thở không thông, thân mình gầy yếu của cô ở trong lòng ngực anh cơ hồ như bị tấm ván sắt đè phải, lồng ngực đều bị ép thành từng khúc, ở trong lòng ngực khổng lồ của Khương Từ Niên, cô cuộn tròn thành một con nai nhỏ, hai tay cũng chỉ có thể để chồng lên nhau.

Trận hôn này dài lâu mà lại gian khổ.

Tiết tự học buổi tối còn chưa có kết thúc, Khương Từ Niên ôm cô ở trên sân thượng chờ tan học, anh đem áo khoác đồng phục cởi ra đắp ở trên người cô, dựa vào tường, ngồi xếp bằng, đem Lê Đông đang cuộn thành một đoàn ôm vào trong lòng ngực thay cô chắn gió, chính mình chỉ mặc một kiện áo tay ngắn.

Hai người một câu cũng đều không nói, Lê Đông đem mặt vùi vào trong áo khoác của Khương Tử Niên, bị mùi thơm ngọt thanh của anh bao quanh, lửa giận dần ổn lại.

Bình luận (0)

Để lại bình luận