Chương 24

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 24

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Chuyến Xe Địa Ngục
Chuyến đi nghỉ mát kết thúc trong sự ngột ngạt.
Đoàn xe trở về thành phố. Lâm Dịch Phong, bằng một lý do nào đó, đã ép Vệ Diễn phải đi chung xe với hắn và thư ký, viện cớ “bàn công việc.”
Bùi Yên bị đẩy sang ngồi ở hàng ghế sau cùng với Tô Điệp Y.
Tô Điệp Y, người đã sớm gieo mầm nghi ngờ từ trước, giờ đây càng quan sát kỹ hơn. Cô ta nhận thấy Lâm Dịch Phong, dù đang nói chuyện với Vệ Diễn ở ghế trước, ánh mắt lại liên tục liếc nhìn Bùi Yên qua kính chiếu hậu.
Còn Bùi Yên thì sao? Cô ngồi co rúm ở một góc, sắc mặt trắng bệch như tờ giấy, cả người cứng đờ. Cô mặc bộ quần áo rộng thùng thình mà Lâm Dịch Phong đưa, cố che đi những dấu vết trên người.
Chiếc xe chạy trên đường cao tốc không mấy êm ái. Mỗi lần xe xóc nảy, Bùi Yên lại cắn chặt môi, cố nén một tiếng rên đau đớn. Nơi tư mật bị giày vò suốt hai ngày đêm vẫn còn sưng tấy và bỏng rát. Cơn đau như hàng ngàn mũi kim châm thẳng vào người cô.
Một cú xóc mạnh khiến Bùi Yên không kìm được, khẽ “ưm” một tiếng, trán rịn ra một lớp mồ hôi lạnh.
Tô Điệp Y lập tức nhận ra. “Cậu sao thế, Bùi Yên? Say xe à?”
Vệ Diễn ở phía trước nghe thấy, lập tức quay lại, ánh mắt đầy lo lắng. “Yên Yên, em không sao chứ? Mặt em tái quá.”
“Em… em không sao… Hơi mệt thôi.” Bùi Yên cố gắng nở một nụ cười gượng gạo.
“Lái xe cẩn thận một chút.” Giọng nói lạnh lùng của Lâm Dịch Phong vang lên, ra lệnh cho thư ký.
Hắn nhìn Bùi Yên qua kính chiếu hậu. Hắn biết cô đang đau. Cơn đau đó là do hắn tạo ra. Nhưng thay vì áy náy, hắn lại cảm thấy một sự thỏa mãn bệnh hoạn. Hắn thích nhìn thấy dấu ấn của hắn tác động lên cô, khiến cô đau đớn, khiến cô phải nhớ rằng cô đã thuộc về hắn.
Tô Điệp Y chứng kiến tất cả. Ánh mắt ra lệnh của Lâm Dịch Phong, sự đau đớn che giấu của Bùi Yên. Một sự ghen tuông điên cuồng trỗi dậy. Tại sao? Bùi Yên có gì hơn cô ta? Tại sao Lâm Dịch Phong lại để ý đến cô ta nhiều như vậy? Chuyến đi này, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì mà cô ta không biết?
Xe về đến trường. Bùi Yên gần như chạy trốn khỏi chiếc xe ngột ngạt đó, cô từ chối để Vệ Diễn đưa về ký túc xá, nói rằng cô muốn đi dạo một mình.
Vệ Diễn cảm thấy bất an. Suốt chuyến đi, Bùi Yên đã hành động rất kỳ lạ. Cô né tránh ánh mắt anh, né tránh sự đụng chạm của anh.
Anh đợi cô ở con đường nhỏ gần Kính Hồ. Khi Bùi Yên thấy anh, cô rõ ràng đã giật mình.
“Yên Yên!” Vệ Diễn bước tới, giữ lấy vai cô. “Nói cho anh biết đã xảy ra chuyện gì? Em lạ lắm. Từ tối hôm kia, em đã như người mất hồn.”
Anh nhìn sâu vào mắt cô, cố gắng tìm kiếm một câu trả lời. “Có phải ai đó bắt nạt em không? Hay em giận anh chuyện gì?”
Bùi Yên nhìn Vệ Diễn. Người con trai ấm áp như ánh mặt trời này, người luôn bảo vệ cô, yêu thương cô. Lời đe dọa của Lâm Dịch Phong vang lên bên tai cô: “Em có muốn nhìn thấy gia đình Vệ Diễn tan nát không?”
Không. Cô không thể.
Nước mắt cô trào ra. Cô không thể nói. Cô không thể phá hủy cuộc đời anh ấy.
“Yên Yên, em khóc à? Đừng khóc mà, có chuyện gì nói với anh đi!” Vệ Diễn hoảng hốt, ôm cô vào lòng.
Bùi Yên vùi mặt vào ngực anh, khóc nức nở. Sự oan ức, nỗi nhục nhã, sự sợ hãi… tất cả vỡ òa. Cô chỉ có thể khóc.
“Em… em không sao… Chỉ là… em mệt quá thôi…” Cô nấc lên.
“Vậy về nghỉ ngơi nhé, anh đưa em về…”
“Không!” Bùi Yên đột nhiên ngẩng lên. Cô biết mình phải làm gì. Cô phải chia tay anh. Nhưng cô không thể nói ra lời tàn nhẫn đó.
Thay vào đó, cô làm một điều mà cô chưa bao giờ chủ động làm. Cô nhón chân lên, vòng tay qua cổ Vệ Diễn và hôn anh.
Vệ Diễn sững sờ trong giây lát, rồi nhanh chóng đáp lại. Anh cứ nghĩ cô giận dỗi, giờ lại chủ động làm hòa. Nụ hôn của anh trở nên mãnh liệt, đầy khao khát.
Nhưng Bùi Yên đang hôn anh mà nước mắt vẫn rơi. Đây là nụ hôn của sự tội lỗi. Nụ hôn của lời vĩnh biệt. Cô đang dùng chính đôi môi vừa bị Lâm Dịch Phong giày vò để hôn anh. Cô cảm thấy mình bẩn thỉu.
Vệ Diễn không hề hay biết, anh chỉ cảm nhận được vị mặn trên môi, tưởng rằng đó là nước mắt hạnh phúc. Anh siết chặt cô hơn.
Chỉ có Bùi Yên biết, trái tim cô đang vỡ nát.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận