Chương 24

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 24

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Sắp tới giờ học rồi…” Cô nói.

Hô hấp của Lâm Thanh Khải nóng rực “Ân.” Anh đáp lời, liếm thêm chỗ này một chút.

Toàn bộ cổ cô đều bị anh gặm mút thành tê dại, Cô mềm nhũn: “Anh… nhẹ chút…. sẽ để lại dấu hôn.”

Đến lúc này Lâm Thanh Khải mới cười ra tiếng: “Sao thế, trên người em tôi từng để lại dấu ấn sao?”

“Nhưng lần trước…” Tương Linh có chút xấu hổ nhớ lại: “Sau thứ sáu hôm đấy, em tắm rửa hai ngày rồi mà trên ngực vẫn có.”

Ngón tay anh dùng lực, thân cũng dùng sức, cởi nội y của cô ra, tất cả đều có dấu tay cùng dấu hôn.

“Sao không nói với tôi?” bàn tay Thanh Khải đặt lên, nhẹ nhàng nhéo ngực cô một cái.

Tương Linh lúng ta lúng túng, Bởi vf anh không có liên lạc với tôi mà – lời này muốn nói ra, nhưng liền là nghẹn lại cổ họng rồi.

Kỳ thực từ đầu cô không dám chủ động tìm anh, cảm thấy cái anh muốn là thân thể nên mới có thể liên quan tới cô, nếu không phải lúc như vây thì cô không biêt bản thân giữ vị trí gì trong lòng anh.

Lâm Thanh Khải nhìn vẻ mặt của cô, trầm thấp nói: “Lại nghĩ linh tinh gì rồi đúng không?”

“Không có.” Tương Linh nhẹ giọng phản bác.

Cách quần áo của cô, Lâm Thanh Khải chạm vào đầu v* cô: “Liền là chỉ có lúc làm thì em mới thành thật được.”

Tương Linh vừa thẹn vừa giận, mặt đỏ tai hồng nhỏ giọng phản bác: “Mới không có. ”

Khóe môi Lâm Thanh Khải hơi cong: “Cho em nói lại.”

” Mới không có.”

Anh nhìn cô cười: “Em dám chắc không?”

Tương Linh giật mình, Lâm Thanh Khải rút tay lại đặt nơi ngực trái, thấp giọng cười: “Tôi phát hiện ở nơi này của tôi, lá gan em càng lúc càng lớn rồi.”

Đốt ngón tay khẽ vấn lấy lọn tóc của cô ra phía sau tai.

Hai người đi xuống lầu, giờ tự học giữa trưa đã tan từ lâu rồi.

Trên dân trường đều không có mấy bóng người, ánh mặt trời cũng bị những cành lá xum xuê che chắn tạo nên lốm đốm trên mặt đất.

Tương Linh dẫm mũi chân trên những vết lốm đốm trên đất, tâm tư rối bời, không ngừng nghĩ tới câu nói của anh.

Không sẽ tìm tới bất kỳ cô gái nào khác ngoài cô. Anh nói, cô cũng rất tin anh.

Cô lặng lẽ ngắm nhìn Lâm Thanh Khải.

Mặc dù là quan hệ chỉ có vậy, nhưng một câu nói vô ý của anh cũn đủ để làm cho cô thấy hạnh phúc.

Lâm Thanh Khải nhận thấy được tầm mắt của cô, đang định nói gì đó thì phía sau có người kêu: “Tương Linh!”

Tương Linh vừa quay đầu lại, là bạn học cùng bàn với cô, đang ngồi ở trong xe ô tô, nhanh chóng vọt qua chỗ cô.

Phanh “kít” một tiếng, xe ngay bên cạnh cô.

Nhìn nhìn cô, lại nhìn Lâm Thanh Khải một chút, bạn học cùng bàn rất ngạc nhiên: “Hai người đang hẹn hò?”

Bạn học vẫn nghĩ là giọng nói của mình rất nhỏ rồi.

Chỉ là mặt Tương Linh vẫn đột nhiên nóng bừng lên, âm thanh cao lên vài phần: “Không phải. Không có. Làm sao có chuyện đó.”

Ba lần phủ nhận liên tục.

Thân thể cũng đồng thời cách xa một chút.

Ánh mắt Lâm Thanh Khải bị ánh mặt trời chiếu lên thoáng híp mắt, tấm lưng rộng rãi lười nhác đứng đó thong dong nhìn Tương Linh.

Thật đúng là chỉ lúc cởi hết quần áo thì cô mới có thể thành thật được.

Bạn học cùng bàn có vẻ hơi nghi ngờ, nhưng ở trước mặt Lâm Thanh Khải cũng kìm chế lại, nhìn nhìn đồng hồ: “Có ngồi chung xe với tớ luôn không?”

“Được.” Tương Linh mở cửa xe ngồi vào phía sau.

Đi ra khỏi, cô mới dám xoay đầu cẩn thận nhìn Lâm Thanh Khải.

Lâm Thanh Khải đứng dưới gốc cây xum xuê, chân dài, thắt lưng hẹp, ánh mắt thật thanh tịnh.

Anh đi toilet rút một điếu thuốc rồi mới về lớp học.

Tiếng chuông vào học vang lên, xng quanh ầm ĩ âm thanh, mấy nam sinh đang nghịch điện thoại thấy anh đi vào liền ngẩng đầu hỏi: “Đi đâu vậy, lúc nãy chơi bóng mà tìm cậu khắp nơi không thấy.”

Lâm Thanh Khải đi đến vị trí cạnh cửa sổ, tùy ý trả lời: “Có chút việc.”

“Cái gì–”

Có cậu nam sinnh hỏi được nửa câu thì tầm mắt chợt chạm tới bả vai anh, chợt dừng một chút rồi sau đó cười đến có vài phần ý đồ: “Xem ra là đi làm chuyện tốt a.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận