Chương 24

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 24

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Bữa ăn này Anna cực kỳ không thoải mái, ánh mắt chồng Chu Vãn hiền lành nhưng luôn mang theo sự lạnh lẽo. Cô ta không thể cố gắng ăn hết bữa cơm được, cô ta vội vàng bắt xe rời đi.

Chu Vãn và chồng tiễn cô ta tới tận cửa, nhìn xe cô ta rời đi.

Anna ngồi trên xe, ở nơi xa nhìn qua cửa sổ xe, vậy mà cô ta nhìn thấy cô dịu dàng quỳ dưới chân chồng cô.

Anna khó có thể tin được, cô ta mở to mắt, mãi cho tới khi hình ảnh khi biến mất trong tầm mắt, nhưng hình ảnh vẫn còn hiện trong đầu.

“Phanh…”

Một chiếc xe đi ngược đường chặn xe cô ta lại, sau đó Anna mất ý thức.

Chu Vãn quỳ trên mặt đất, cô mặc sườn xám trên người, tóc cài trâm, ngẩng đầu nhìn chồng của mình.

Tạ Hách khom người, sờ soạng sườn cổ cô, vẻ mặt bình tĩnh nói: “Cục cưng lại mang bạn về nhà à.”

Lúc nãy Chu Vãn ưu nhã như nào thì khi bị đối phương vuốt ve đã co rúm người lại, hơi thở cũng không khống chế được dồn dập lên.

“Năm sau tốt nghiệp rồi, sẽ mang xích chân vào, cả đời đều ở biệt thự có được không?”

“..Ưm, được chủ nhân.”

Tạ Hách nói xong, hắn xoay người đi vào phòng, hắn không ra đưa ra bất kỳ mệnh lệnh nào cho Chu Vãn, Chu Vãn đã tự giác bò vào bên trong, cửa lớn không đóng, cô để lộ mông trong bóng tối, bên dưới sườn xám không mặc gì cả.

Nhưng hình xăm của cô có giấu một camera mini, những chuyện cô cùng người khác, những câu nói của cô đều bị ghi lại hết, cô sẽ vâng theo mệnh lệnh cố gắng che giấu bí mật này, nhưng đôi lúc vẫn có chuyện ngoài ý muốn xảy ra, lúc đó sẽ có bảo vệ đột nhiên xuất hiện đánh ngất kẻ xâm phạm.

Phía dưới của cô không được mặc bất cứ thứ gì, mục đích chỉ muốn cô luôn nhớ tới thân phận của mình.

“Cơm còn chưa ăn xong, cơ thể Vãn Vãn không tốt, cần phải đầy đủ dinh dưỡng.”

Tạ Hách ngồi lại bàn ăn, Chu Vãn tự nhiên bò tới chỗ anh, lè lưỡi ra.

Bởi vì thường xuyên làm hành động này, đầu lưỡi của Chu Vãn đã dài ra, đã đủ có thể để lưỡi lộ ra gần hết, cô ngồi quỳ bên cạnh Tạ Hách, tùy ý ngón tay hắn chơi đùa lưỡi cô. Chỉ một lúc sau, nước bọt đã chảy đầy nền nhà.

Tạ Hách bưng dĩa thịt bò tới, vứt hết thịt bò xuống mặt đất.

“Ăn đi.”

Chu Vãn nhận được mệnh lệnh thì vươn lưỡi ra, nằm trên sàn nhà bắt đầu ăn.

Đến khi trên sàn nhà không còn gì nữa, Tạ Hách lại nói.

“Cởi.”

Lúc này Chu Vãn mới bắt đầu cởi từng nút áo, động tác của cô bị dạy dỗ cho ưu nhã, đôi mắt cũng gắt gao nhìn chằm chằm Tạ Hách, đầu lưỡi vẫn lè ra như cũ, chút ưu nhã này đã bị vùi lấp.

Sườn xám bị vứt sang một bên, hình xăm trên người lộ ra, bên trên tràn ngập từ ngữ nhục nhã.

Vú còn xỏ khuyên, một tiếng trước là một cô gái đoan trang lúc này đã biến thành tính nô quỳ rạp trên sàn nhà.

“Lấy đồ tới đây.”

Đây là mệnh lệnh đã được huấn luyện qua, dựa vào giọng điệu khác nhau mà có ý nghĩa khác nhau. Nhưng dù cho là lúc nào đi chăng nữa, nghe thấy mệnh lệnh cô phải có hành vi tương ứng, cho dù xung quanh có người hay không, cho dù cô đang làm gì.

Chu Vãn trần trụi ngậm vòng cổ trong tay người hầu, nếu quỳ trên mặt đất, tay cô sẽ trở nên vô dụng, cô ngậm vòng cổ yên lặng quỳ gối trước mặt Tạ Hách, bởi vì cô biết chủ nhân sẽ không nhận lấy ngay. Qua nhiên, Tạ Hách đợi một lúc mới nhận vòng cổ, sau đó đeo vào cho cô.

Sau khi mang xong rồi, bọn họ đi qua người làm, Chu Vãn bị kéo vào phòng ngủ dành riêng cho cô, phòng được trang trí rất tinh xảo, phong cách cổ điển và hoa lệ, hấp dẫn sự chú ý của người khác là lồng sắt, lồng sắt này có rất nhiều đồ vật hiếm lạ.

Chu Vãn bị dẫn vào lồng sắt bằng vàng rất lớn, cô dịu dàng bò vào, chuẩn xác quỳ tại vị trí trung tâm trong lồng sắt, đồng thời trước mặt Tạ Hách, Tạ Hách quấn xích quanh lan can sau đó khóa chết nó.
Chu Vãn dâm đãng chảy nước bọt, cẩn thận quan sát vẻ mặt của Tạ Hách, sau khi nhìn thấy biểu cảm phản hồi rất nhỏ của đối phương, tiếng xiềng xích leng keng vang lên, mông cô hướng ra bên ngoài nâng cao lên, miệng huyệt nhắm thẳng vào dương vật giả được cố định trên lan can lồng sắt.

“Ha…A…A…”

Đây là khuếch trương. Sau khi khuếch trương kết thúc, cô bắt đầu khẩu giao cách lồng sắt, sau khi đánh thức dục vọng, cô cố gắng nâng cao mông mình lên, để Tạ Hách cắm vào bên trong. Tạ Hách sẽ bắn tinh dịch vào người cô, sau đó tiểu vào miệng cô.

Cô liếm sạch nước tiểu cho hắn, hắn nói: “Trước khi tốt nghiệp ở trong này đợi đi.”

Trên mặt Chu Vãn dính nước, đầu lưỡi đưa ra bên ngoài, lung tung gật đầu.

Hắn lẳng lặng nhìn chằm chằm cô một lúc, hỏi câu hỏi đã hỏi vô số lần: “Em là ai?”

Giọng điệu vẫn không đổi, lại khiến người ta vô cùng hài lòng: “Em là chó của ngài.”

Hắn lại cứng lên. Ra hiệu bằng mắt cho cô đổi tư thế, lại lần nữa đâm mạnh vào bên trong, cắm nát cô, mãi cho tới khi bắn đầy tinh dịch mới thôi.

Chu Vãn đã là người vợ đoan trang của hắn, cũng là chó cái dâm đãng của hắn.

Đáng tiếc, trước khi có kết quả này Chu Vãn đã bỏ trốn quá nhiều lần, khi bị hắn bắt trở về, hắn đã dạy dỗ cô quá tàn nhẫn, tuy rằng trên tinh thần vẫn bị hắn khống chế, nhưng cơ thể đã trở nên không tốt lắm, đứa con đầu tiên của bọn họ đã sảy mất.

Cho nên hắn đã tiết chế lại.

Tạ Hách bắn xong lần thứ hai, định nghỉ ngơi ở chỗ này vào đêm nay. Hắn xoay người, mở nắp chai thuốc ra, sau đó tự mình uống vào miệng, ngồi xổm xuống, miệng đối miệng đút cho Chu Vãn. Chu Vãn rất vui vẻ, hôn môi là sự khen thưởng chí cao vô thượng đối với cô.

Chỉ còn lại lọ thuốc rỗng màu đen lăn trên bàn, Chu Vãn phản xạ có điều kiện nhanh chóng đổi tư thế, quỳ kiểu chó, quả nhiên bàn tay to rộng vuốt ve đầu cô, cô nghe tiếng dịu dàng của đối phương vang lên: “Vậy phải chăm chỉ uống thuốc, mau chóng sinh con cho tôi.”

Chu Vãn nhận lệnh, cơ thể co rút dưới sự vuốt ve thoải mái của hắn, hai mắt mê luyến và nhiệt tình.

“Được, ông xã.”

“Thật ngoan.” người đàn ông lại sờ soạng vài cái như muốn khen thưởng.

Ý cười lộ ra nơi khóe miệng.

Nghe thấy không, Tạ Hách. Cô ấy kêu tôi là ông xã đấy.

Bình luận (0)

Để lại bình luận