Chương 24

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 24

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

– Cuộc Gọi Của “Mẹ Chồng” Và Màn Kịch Của Cún Con
Lục Thanh Yến ngủ một giấc say sưa, đến khi tỉnh lại thì mặt trời đã lên cao. Anh vươn vai, cảm thấy cơ thể đỡ đau nhức hơn một chút nhờ được ngâm nước ấm.
Vừa mở cửa phòng ngủ bước ra, anh đã nghe thấy tiếng khóc thút thít vang lên từ phòng khách.
“Huhu… Mẹ ơi… Anh ấy hung dữ lắm… Con sợ…”
Lục Thanh Yến giật mình. Tiêu Hách khóc? Ai bắt nạt thằng bé? Anh vội vàng bước nhanh ra phòng khách.
Tiêu Hách đang ngồi xếp bằng trên sàn nhà, lưng dựa vào sofa, tay cầm điện thoại, nước mắt ngắn nước mắt dài, trông thảm thương vô cùng.
Nhưng nghe kỹ nội dung cuộc gọi thì…
Từ loa ngoài điện thoại vang lên giọng nói lanh lảnh, sắc sảo của một người phụ nữ: “Khóc cái gì mà khóc! Đàn ông con trai hèn thế! Khóc to lên xem nào! Phải khóc cho nó thấy mình đáng thương, nó mới mủi lòng thương xót. Mày học cái nết cứng đầu của bố mày thì có mà ế vợ cả đời con ạ!”
“Nhưng mà… hức… ảnh lạnh lùng lắm… Con sợ ảnh bỏ con…” Tiêu Hách sụt sịt, lén lút lấy tay quệt nước bọt bôi lên mắt cho thêm phần ướt át.
Lục Thanh Yến: “…”
Anh dở khóc dở cười, bước tới vỗ nhẹ lên vai Tiêu Hách. Cậu nhóc giật mình quay lại, thấy anh thì vội vàng lao tới ôm chầm lấy eo anh, giấu mặt vào bụng anh, tiếp tục diễn sâu: “Huhu… Anh Lục… Anh đừng bỏ em…”
Lục Thanh Yến bất lực cầm lấy điện thoại của cậu. Trên màn hình là cuộc gọi video với một người phụ nữ xinh đẹp, sang trọng nhưng gương mặt đầy vẻ “hổ báo”.
“Chào cô ạ, cháu là…”
“Á à! Đây rồi!” Người phụ nữ bên kia reo lên, mắt sáng rực như đèn pha ô tô. “Trời ơi, đẹp trai thế này bảo sao thằng con tôi nó mê như điếu đổ. Chào con dâu… à nhầm, chào con rể tương lai!”
Lục Thanh Yến đỏ mặt tía tai: “Cô ơi, cháu là Lục Thanh Yến, cấp trên của Tiêu Hách ạ. Chúng cháu… chưa xác định quan hệ đâu ạ.”
“Cái gì?” Mẹ Tiêu Hách hét lên, quay sang mắng con trai qua màn hình: “Thằng trời đánh! Mày ăn nằm với người ta rồi mà chưa xác định quan hệ à? Mày định làm tra nam hả con?”
Tiêu Hách ngẩng đầu lên, đôi mắt cún con long lanh: “Mẹ! Con đã bảo là đang trong quá trình cưa cẩm mà! Mẹ đừng làm hỏng chuyện của con!”
Lục Thanh Yến vội giải thích: “Không phải đâu cô, là cháu… cháu đề nghị tìm hiểu trước đã. Lỗi tại cháu ạ.”
Mẹ Tiêu Hách nghe vậy thì dịu giọng ngay lập tức, cười ngọt ngào: “Ôi dào, hiểu rồi, hiểu rồi. Thằng Hách nhà cô nó ngốc lắm, lại còn hay làm nũng, cháu chịu khó dạy bảo nó nhé. Nó mà hư cháu cứ đánh, cô cho phép!”
Nói chuyện thêm vài câu xã giao, Lục Thanh Yến mới toát mồ hôi hột tắt máy trả lại cho Tiêu Hách. Vừa cúp máy, Tiêu Hách đã cười hì hì, ôm chặt lấy anh, dụi đầu vào ngực anh cọ cọ:
“Đấy, mẹ em ưng anh lắm rồi đấy. Giờ anh chạy không thoát đâu.”
Lục Thanh Yến nhìn gương mặt đẹp trai nhưng đầy vẻ ranh mãnh của cậu, bất lực thở dài nhưng trong lòng lại thấy ấm áp lạ thường. “Em đúng là… diễn viên đại tài.”
“Chỉ diễn với mỗi anh thôi.” Tiêu Hách hôn chụt lên cằm anh. “Daddy, em đói rồi, nấu cơm cho em ăn đi.”
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận