Chương 24

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 24

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Ngày diễn ra đại hội thể thao, trời đẹp vô cùng.

Trì Dao không phải đi làm, nhưng lại thức dậy rất sớm.

Cô nằm trên giường nhìn trần nhà, muốn ngủ nướng nhưng không tài nào ngủ nổi.

Tầm này, chắc Giang Diễm đã đi rồi. Sân vận động ở tận ngoại ô, khá xa, muốn đến đúng giờ phải đi từ sớm.

Trì Dao đã từng đến đó học đánh golf hai lần, vé là do khách hàng tặng ba cô, cuối cùng lại rơi vào tay Trì Dao. Đáng tiếc, cô chỉ hứng thú với tennis, còn thứ sang chảnh như golf, cô đi hai lần rồi lười quay lại.

Đèn phòng tắm chiếu xuống ánh sáng dịu nhẹ. Trì Dao cẩn thận rửa mặt, ngắm mình trong gương, bỗng phát hiện trên mặt có thêm ba đốm tàn nhang.

Làn da của Trì Dao giống Trì phu nhân, trắng nõn, nhưng tàn nhang lại là vấn đề nan giải. Trước đây cô còn thấy đáng yêu, giờ chỉ thấy phiền.

Thật ra, lúc này cô không nên ở nhà.

Hôm nay được nghỉ, không phải ngẫu nhiên.

Mấy ngày trước, Trì Dao đã đổi ca trực với Diêu Mẫn Mẫn.

Diêu Mẫn Mẫn còn hỏi cô có việc gì bận, cô lại không biết trả lời sao, vì chính cô cũng không rõ tại sao mình lại muốn đổi lịch.

Mãi đến 10 giờ, Trương Nhất Minh gọi tới, hỏi cô buổi chiều có rảnh không.

Trì Dao vừa ăn sáng xong. Cô bật loa ngoài, vờ như không biết: “Có chuyện gì thế?”

Quả nhiên, Trương Nhất Minh nhắc tới đại hội thể thao.

“Cũng không có gì to tát, nếu rảnh em có thể đến xem.”

Trì Dao hơi do dự.

Cô nói: “Ừm. Anh gửi định vị cho tôi đi.”

Trương Nhất Minh đề nghị đến đón, nhưng Trì Dao từ chối. Cô tự lái xe đến, hắn đứng ở cửa sân vận động chờ.

Cô hạ cửa sổ xe. Hôm nay, Trương Nhất Minh mặc trang phục thể thao, ngực đeo huy hiệu, trông ưa nhìn hơn vẻ nghiêm túc thường ngày.

“Hết chỗ đỗ xe rồi à?”

“Không sao, anh vừa thấy có chỗ trống. Đi theo anh.”

Trì Dao gật đầu, theo chỉ dẫn của hắn để đỗ xe.

Lúc xuống xe, thấy Trương Nhất Minh sững sờ nhìn mình, cô khó hiểu: “Làm sao vậy?”

Hôm nay Trì Dao ăn mặc rất thoải mái. Áo khoác dày, bên trong là áo hoodie màu xanh xám. Trùng hợp, nó cùng màu với bộ đồ của Trương Nhất Minh.

Hắn ngại nói, chỉ cười: “Không có gì.”

Trì Dao có chút thất thần, không để ý: “Đại hội thể thao tổ chức hai ngày à?”

“Đúng vậy.”

“Chiều nay thi môn gì thế?”

Trương Nhất Minh trả lời tỉ mỉ. Trì Dao để tâm nghe thấy “Chạy 1000m nam” nhưng không lên tiếng. Nghe đến cuối cùng không thấy chạy tiếp sức, cô mới hỏi: “Hôm nay chưa thi tiếp sức à?”

“Tiếp sức là ngày mai. Chiều mai mới chung kết.”

Nghe vậy, Trì Dao mới hiểu, hôm nay Giang Diễm muốn lấy hạng nhất chạy 1000m.

Trương Nhất Minh không dẫn Trì Dao lên khán đài, mà đưa cô đến lều che dựng gần sân thi đấu, có thể tránh nắng.

Trì Dao cởi áo khoác, chọn một cái ghế ngồi xuống.

Xung quanh ai cũng vội vàng, không mấy người chú ý đến cô. Chỉ có vài giáo viên đi qua chào Trương Nhất Minh, có nhìn cô vài lần. Trì Dao gật đầu mỉm cười, sau đó dồn hết sự chú ý vào sân thi đấu.

Đã lâu cô không tham gia một đại hội thể thao lớn thế này.

Không khí ở đây hừng hực sức sống. Khác hẳn với đại hội thể thao của bệnh viện, nơi mọi người đều uể oải, và giải nhất luôn thuộc về con trai viện trưởng.

Trì Dao xem đến mê mẩn. Khi Trương Nhất Minh quay lại, bắt gặp gương mặt chuyên chú của cô.

Hôm nay cô không trang điểm, gương mặt nhỏ nhắn, sạch sẽ. Môi không son mà vẫn đỏ mọng.

Trương Nhất Minh nghĩ lại sự chủ động mấy ngày nay của mình, không chỉ không có tiến triển, mà còn khiến cô mất hứng thú. Hắn rất chán nản, nên mới thử mời.

Hôm nay cô đồng ý đến, hoàn toàn ngoài dự đoán của hắn.

“Trì Dao.”

Cô nghiêng đầu: “Sao thế?”

“Uống nước đi.”

“Cảm ơn.”

Trì Dao nhận lấy cốc nước. Trương Nhất Minh tìm đề tài: “Một lát nữa là thi chạy 1000 mét nam.”

“Nhanh vậy sao?”

Trì Dao ngồi cách vạch xuất phát không xa. Cô nhìn qua, thấy một đám nam sinh đang làm thủ tục.

Không biết là do cô chỉ để ý một người, hay là người đó thật sự quá nổi bật, Trì Dao chỉ liếc một cái đã tìm thấy Giang Diễm.

Số báo danh của hắn là số 8.

Nhân vật chính đang khởi động cổ. Bên cạnh còn có mấy nữ sinh ríu rít nói gì đó.

Lại có người đến gọi Trương Nhất Minh. Hắn đành nói với Trì Dao: “Em cứ ở đây xem. Tôi đi một chút sẽ về.”

Trì Dao đồng ý.

Hắn đi rồi, cô lấy di động, nghĩ xem có nên nhắn tin cho Giang Diễm không.

Nhưng lúc này có lẽ hắn không tiện trả lời.

Trong lúc Trì Dao còn đang rối rắm, các nam sinh đã vào vị trí.

Tiếng súng vang lên.

Trì Dao vội đứng dậy, tầm mắt nôn nóng dõi theo chiếc áo đỏ số 8.

Giai đoạn đầu, Giang Diễm không phải người nhanh nhất, nhưng cũng bỏ xa vài người.

Trì Dao từng chạy cùng hắn, cô biết nhịp điệu của hắn.

Hết vòng đầu tiên, Giang Diễm vẫn duy trì phong độ, kéo ra khoảng cách đáng kể.

Tổng cộng hai vòng.

Hiện tại Giang Diễm xếp thứ hai. Người đầu tiên cách hắn không xa. Muốn vượt qua, phải xem nửa vòng cuối cùng.

Lòng bàn tay Trì Dao bất giác đổ mồ hôi.

Đã lâu cô không khẩn trương như vậy.

Rốt cuộc, kết quả thế nào thì cũng đâu thay đổi được gì?

Thời gian trôi qua từng giây.

Cuối cùng, Giang Diễm bắt đầu tăng tốc.

Có người không ngừng la hét cổ vũ.

Trì Dao nhìn chằm chằm bóng dáng màu đỏ kia. Mắt thấy khoảng cách giữa hai người ngày càng gần, càng gần…

Trong chớp mắt, không khí như vỡ oà!

Giang Diễm thắng.

Trì Dao thở phào, cả người như mất hết sức lực, ngã ngồi xuống ghế.

Cô có chút khát, ngửa đầu uống hơn nửa bình nước.

Uống xong, cô mới nhìn về vạch đích, quả nhiên thấy hai nữ sinh chạy tới đưa nước cho hắn.

Hắn tiện tay nhận lấy, nói lời cảm ơn, rồi quay đầu vỗ vai một chàng trai khác.

Người kia đưa cho hắn thứ gì đó.

Trì Dao chớp mắt, theo bản năng sờ vào điện thoại.

Gần như ngay lúc đó, điện thoại rung lên.

Giang Diễm gọi.

Trái tim Trì Dao bỗng đập loạn nhịp. Cô hít sâu, bắt máy.

“Alô.”

Đầu dây bên kia là tiếng thở dốc không đều.

Bên chỗ hắn và chỗ cô đều rất ồn ào.

Trì Dao siết chặt điện thoại: “Thi xong rồi?”

“…Thi xong rồi.”

“Xếp thứ mấy?”

Trì Dao thấy hắn ngẩng đầu, nhíu mày nhìn quanh, tưởng hắn phát hiện ra gì đó, nhưng hắn chỉ là chuyển hướng đi về phía ít người hơn.

Trong điện thoại, giọng Giang Diễm có chút úp mở: “Trì Dao, chị hy vọng em thắng à?”

Trì Dao biết rõ hắn hạng nhất.

Cô hơi nheo mắt.

Giang Diễm đứng ở kia, nghiêng người quay lưng về phía cô, cúi đầu, đá nhẹ mũi giày vào đất.

Thanh âm nghe thì lơ đãng, nhưng động tác nôn nóng lại bán đứng hắn.

“`

Bình luận (0)

Để lại bình luận