Chương 24

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 24

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

– Lột Xác Bạch Liên Hoa
Bị Mộ Thần quát thẳng mặt, Mục Tử Yên lập tức thu lại bàn tay đang giơ lơ lửng, đổi ngay sắc mặt 180 độ. Nước mắt lưng tròng, ả mếu máo quay sang Mộ Thần, diễn trọn vai một đóa bạch liên hoa oan uổng: “Anh Thần, anh đừng nghe mụ điên này sủa càn. Em làm sao có thể làm những chuyện thâm độc, dơ bẩn như thế được chứ! Hôm nọ, mụ ta hậm hực nói với em là không thích Helen, mụ ghen tị với tài năng xuất chúng của cô ấy nên ngỏ ý nhờ em tìm cách làm Helen bẽ mặt. Nhưng em đã thẳng thừng cự tuyệt và khuyên răn mụ ta đừng làm trò tiểu nhân. Không ngờ vì thế mà mụ ta ghim hận trong lòng, giờ xảy ra chuyện liền cắn càn đổ hết tội lỗi cho em. Em thật sự bị oan thấu trời!”
Từng giọt nước mắt cá sấu rơi lã chã. Lâm Nhạc khoanh tay đứng nhìn màn trình diễn rẻ tiền mà buồn nôn. Đúng là giang sơn dễ đổi, bản tính khó dời. Bảy năm trước, cũng bằng cái điệu bộ ủy mị, rớt dãi đầy oan khuất này, ả đã làm Mộ Thần mềm lòng tin tưởng ả. Bây giờ lại bổn cũ soạn lại, ả diễn đi diễn lại một kịch bản không thấy chán sao?
“Chủ tịch Mộ,” Lâm Nhạc nhếch mép, giọng nói mang theo âm hưởng châm biếm, “Tôi thấy sự việc này quá rườm rà và phức tạp rồi, cứ giao thẳng cho cảnh sát vào cuộc thì hơn. Kẻo lại để vấy bẩn, gây ủy khuất cho phu nhân của ngài ở đây thì không hay chút nào.” Nghe hai chữ “phu nhân” thốt ra từ cái miệng mỉa mai của Lâm Nhạc, Mộ Thần thấy lồng ngực mình bực bội, ngứa ngáy vô cùng. Anh không thích cô gán ghép, hiểu lầm Mục Tử Yên là vợ mình.
Anh hất phăng cánh tay đang đu bám của Mục Tử Yên ra, lạnh nhạt ra lệnh: “Trợ lý Trình, gọi cho cảnh sát đi!” “Vâng, chủ tịch.”
Mục Tử Yên đứng nép vào sau lưng Mộ Thần, ánh mắt gian xảo, thâm độc của ả nhìn chằm chằm vào mặt Lê Vân, hận không thể ăn tươi nuốt sống mụ ta ngay lúc này. Tưởng chừng như nếu có thể giết chết Lê Vân để bịt miệng, ả sẽ ra tay ngay tắp lự. Đúng là loại bùn nhão không trát nổi vách, chẳng làm được tích sự gì còn mang họa rắc rối đến cho ả. Nhưng ả lại cười khẩy trong bụng. Dù có gọi cảnh sát đến đi chăng nữa, ả tin chắc rằng với thân phận là Mộ phu nhân tương lai cao quý, việc dùng tiền bạc và quyền lực tạo áp lực cho cảnh sát bưng bít sự trong sạch của mình là chuyện dễ như trở bàn tay.
Riêng bản thân Lê Vân, lúc này đã sụp đổ hoàn toàn. Lần này thì hết thật rồi! Cảnh sát vào cuộc thì chẳng còn con đường lui. Dù có khai toạc móng heo sự thật là do Mục Tử Yên xúi giục, thì người trực tiếp ra tay đánh cắp bản vẽ và giao dịch trục lợi với đối thủ vẫn là cô ta. Cái tội danh ăn cắp tài sản trí tuệ này dư sức khiến cô ta bóc lịch, mục xương nửa đời còn lại sau song sắt. Nghĩ thế, cô ta không còn gào thét kêu oan nữa, ánh mắt đờ đẫn nhìn về phía Mộ Thần, chua chát lên tiếng: “Chủ tịch… tôi nhận là do bản thân tôi đã mù quáng đố kỵ mà hãm hại cô Helen. Là do tôi ngu ngốc, tham lam nghe lời tiểu nhân xúi bậy. Dù tôi có nói toạc ra sự thật thì ngài cũng sẽ không tin tôi. Nhưng trước khi đi, tôi cũng muốn nhắc nhở ngài một câu: Hãy cẩn thận mở to mắt ra mà nhìn người kề cận bên mình. Bọn họ không hề cao quý, tốt đẹp như cái vỏ bọc bề ngoài đâu!”
Mục Tử Yên nhột dạ, biết Lê Vân đang muốn trở mặt tung hê tất cả với Mộ Thần. Ả vội vàng chồm lên phía trước, chặn đứng lời Lê Vân: “Anh Thần, anh đừng nghe mụ ta nói bừa! Rõ ràng là bản thân rắp tâm làm sai mà còn muốn kéo người khác chết chìm cùng, cái loại người đê tiện như thế lời nói làm sao đáng tin được!” “Đúng, một người dơ bẩn như tôi thì không đáng tin.” Lê Vân cười gằn, ánh mắt tóe lửa nhắm thẳng vào ả. “Nhưng cô nên nhớ, gieo gió ắt có ngày gặt bão. Quả báo sẽ gõ cửa nhà cô nhanh thôi. Sẽ có ngày, cái bộ mặt giả tạo, thối tha của cô bị lột trần cho thiên hạ nhổ bọt vào!” “Cô… con đĩ miệng chó…”
Đúng lúc đó, Trình Dư đẩy cửa bước vào, cắt ngang mớ hỗn độn: “Chủ tịch, cảnh sát đến rồi.” “Giao cô ta và tất cả đống bằng chứng đó cho cảnh sát đi.” Mộ Thần lạnh lùng phất tay. “Vâng.”
Lê Vân bị áp giải ra ngoài, nhưng ánh mắt mang theo thù hận ngút ngàn vẫn găm chặt lấy bóng lưng Mục Tử Yên. Trái lại, ả bạch liên hoa kia lại hếch cằm, dùng vẻ mặt đắc thắng nở nụ cười khiêu khích, khinh miệt mụ ta. Cánh cửa phòng vừa khép lại, Mục Tử Yên lập tức lả lơi bước đến, ngả ngớn cạ bộ ngực căng phồng vào cánh tay rắn rỏi của Mộ Thần, giọng nhão nhoét nũng nịu chảy nước: “Anh Thần à, anh kín miệng quá đấy! Lúc nãy có người ngoài cản mũi em không tiện hỏi. Nhạc Nhạc của chúng ta trở về rồi sao anh không nói với em một tiếng? Nhạc Nhạc à, sao em lại bỏ đi biền biệt không để lại nửa lời, làm chị và anh Thần lo thắt cả ruột gan cho em có biết không? Nhưng không sao, trở về bình an là tốt rồi.”
Lâm Nhạc nhìn thái độ mặt dày rẽ rúng của ả mà cảm thấy trào phúng, buồn cười đến lợm giọng. Đúng là kịch sĩ tài ba! Mới mấy hôm trước ở bến xe buýt còn hằm hè đe dọa, vậy mà bây giờ lại giả vờ như chị em một nhà thất lạc vừa mới đoàn tụ. Sao ả ta không xách váy đi làm diễn viên Hollywood nhỉ? Mộ Thần gạt mạnh tay ả ra, nhíu mày chán ghét: “Cô đến đây làm cái gì?” “Em… Em nhớ anh rạo rực không chịu nổi nên đến tìm anh thôi mà.” “Từ hôm nay, không được sự cho phép của tôi, cô tuyệt đối không được đặt chân đến Mộ thị! Lập tức cút khỏi đây ngay cho tôi!” “Tại sao chứ! Dù sao em cũng là…” “Ra ngoài!!”
Sát khí từ tiếng gầm của Mộ Thần bùng nổ, khiến cả Lâm Nhạc đang khoanh tay đứng xem kịch cũng phải giật nảy mình. Mục Tử Yên cắn nát môi, vẻ mặt vô cùng khó coi, hậm hực giậm chân bình bịch rời khỏi phòng trong sự tức tưởi điên cuồng. Nhìn cảnh cắn xé này, Lâm Nhạc khẽ bĩu môi khó hiểu. Đôi vợ chồng son này đang làm cái trò quái quỷ gì nhỉ? Thái độ sưng sỉa như vậy là đang đóng kịch giận dỗi nhau cho cô xem sao? Rảnh rỗi thật.

Bình luận (0)

Để lại bình luận