Chương 24

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 24

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Một nhân viên phục vụ thấy thế tận tình hỏi thăm “Tôi thấy cô thật sự không thoải mái, tôi đưa cô đến phòng nghỉ trước.”
Nói xong anh ta đưa tay đỡ lấy bả vai Dung Cẩn, muốn kéo sang một bên.
Dung Cẩn nếu không phát hiện ra vấn đề thì sống thật uổng phí, lúc này cô hung tợn nói: “Tôi là lớn tiểu thư của nhà họ Dung, trước khi làm gì anh cần phải suy nghĩ một chút!”
Vừa nghe nói đến nhà họ Dung, nhân viên phục vụ quả nhiên có khựng lại một chút.
Dung Cẩn thừa dịp anh ta đang ngây người, cô dùng hết toàn lực đẩy anh ta một cái, nhanh chóng chạy ra ngoài.
Thời điểm nhân viên phục vụ kịp phản ứng lại và muốn đuổi theo, Dung Cẩn đã chạy tới lớn sảnh tầng một dày đặc người, lập tức xoay người đi bẩm báo thiếu gia nhà mình.
Nhìn thấy những bóng người trước mắt bắt đầu chồng lên nhau, Dung Cẩn cắn mạnh đầu lưỡi của mình, cảm giác đau đớn mãnh liệt làm cho cô khôi phục lại sự tỉnh táo ngắn ngủi.
Cô tranh thủ thời gian, nhanh chóng lao ra khỏi khách sạn, đi về phía xe riêng của nhà họ Dung.
Vừa mở cửa xe, không có gì bất ngờ, Phó Quân đã ở trên xe rồi.
Anh dường như còn đang tức giận gì, cũng không nhìn về phía này nữa.
Sau khi Dung Cẩn lên xe, lập tức nói: “Về nhà nhanh lên!”
Phó Hoài An đáp: “Vâng.”
Nhiệt độ trong chiếc xe yên tĩnh càng ngày càng tăng lên, Dung Cẩn không còn lo lắng về chuyện lúc nãy, trạng thái tinh thần cả người từ từ bình tĩnh lại.
Nhưng mà kết quả là trong cơ thể sự ham muốn tìиɧ ɖu͙© càng ngày càng hung hăng quậy phá như là kêu gào, khát vọng gì.
Mà hơi thở sạch sẽ mát lạnh trên người Phó Quân ở bên cạnh, hỗn hợp hóc-môn giữa thiếu niên và thanh niên không ngừng xâm chiếm lấy cô, làm tâm trí cô trở nên hỗn loạn.
Dung Cẩn gắt gao nhẫn nhịn, cố gắng không để mình thành trò hề giữa hai cha con.
Khi đi qua một ngã tư, xe đột ngột rẽ một cái, Dung Cẩn bất ngờ ngã vào lòng Phó Quân.
Như là đột nhiên tiếp xúc với một khối băng, lý trí Dung Cẩn hoàn toàn bốc cháy, hai tay ôm chặt eo Phó Quân.
Phó Quân sửng sốt, cúi đầu nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn Dung Cẩn, ngay sau đó cánh môi anh bị chặn lại.
Oanh một tiếng, toàn bộ đầu óc Phó Quân đều nổ tung.
Khi Dung Cẩn lè lưỡi muốn tiến thêm một bước, anh đỡ lấy cô kéo ra, cau mày hỏi: “Cô làm gì vậy?”
“Cho tôi đi!” Dung Cẩn bị mất hết lý trí, dựa vào bản năng đưa tay cởi dây lưng của anh.
Phó Quân hốt hoảng trong lòng, một tay khống chế không cho cô tới gần, một tay mở đèn trong xe.
Dưới ánh sáng sáng ngời, Phó Quân liếc mắt một cái lập tức đối diện với đôi mắt tràn ngập tìиɧ ɖu͙© của Dung Cẩn.
Đã bao lâu rồi cô không nhìn anh như vậy?
Trước khi cô thay đổi, mỗi lần nhìn anh ánh mắt đều là như thế, che kín ánh nhìn tràn đầy tà ác du͙© vọиɠ, trần trụi như thể muốn ăn thịt người, như thể anh đang không mặc quần áo.
Dung Cẩn trước mắt giống hệt với loại người anh ghét nhất lúc trước, Phó Quân giống như bị dội một chậu nước lạnh.
Cho nên trong khoảng thời gian này cô vẫn luôn diễn trò, thấy mình nhượng bộ lập tức bắt đầu quay lại con đường cũ?

Bình luận (0)

Để lại bình luận