Chương 240

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 240

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Tôi Nói Được Thì Là Được
Kiều Sở Sở bị cô ta chọc cười: “Tôi mời ngọa long phượng sồ hay sao mà mỗi tháng một trăm nghìn?”
Đúng là kiêu ngạo mà.
Cho ăn thế nào cũng không đút no được thân thích cực phẩm.
Tề Tiểu Giai cũng chỉ tiếc rèn sắt không thành thép với Hạ Tuyết Thuần: “Sao cậu không biết bản thân đáng giá bao nhiêu vậy, công ty bên ngoài không trả cao như vậy, hai ngày trước lúc tớ phỏng vấn công việc, bên nhân sự chỉ cho tớ tám nghìn!”
“Vậy thì sao?” Hạ Tuyết Thuần hất cằm với Kiều Sở Sở, giọng điệu mạnh mẽ: “Tôi nói được thì là được.”
Kiều Sở Sở trầm mặc.
Kiều Sở Sở giơ tay.
Kiều Sở Sở vỗ tay rào rào: “Hạ Tuyết Thuần cô đúng là một kẻ cực kỳ ngu xuẩn khiến người ta vô cùng thoải mái.”
Cô xoay người rời khỏi.
Hạ Tuyết Thuần ở phía sau gọi cô: “Đợi đã Kiều Sở Sở.”
Kiều Sở Sở vừa quay đầu lại, một đống chất lỏng đã tạt về phía cô.
Chất lỏng gì?
Cô theo phản xạ có điều kiện mà tránh đi, hoảng sợ trừng Hạ Tuyết Thuần.
Hạ Tuyết Thuần cầm ly rượu vang rỗng trong tay, ngửa đầu, giống như một con gà trống lớn kiêu ngạo: “Cô đừng hòng sỉ nhục tôi.”
Kiều Sở Sở hoàn hồn, lửa giận phừng phát bốc lên: “Tôi sỉ nhục cô? Được!”
Cô cầm ly rượu vang của nhân viên phục vụ bên cạnh lên tạt cô ta.
Một ly không đủ, ba ly.
Sau ba ly lại thêm ly nữa.
Hạ Tuyết Thuần quên cả đánh trả, bị cô dội ướt.
Kiều Sở Sở dứt khoát tạt cô ta tới ướt sũng, ném ly rỗng cho nhân viên phục vụ đang trợn mắt há mồm, xoay người rời khỏi.
Giọng nói vững vàng của một ông cụ vang lên sau lưng…
“Là ai bắt nạt ân nhân cứu mạng của cháu trai tôi!”
Kiều Sở Sở kinh ngạc quay đầu, chỉ thấy ở cửa có một đám khách ung dung đi tới.
Ông cụ ở giữ mặc áo kiểu Tôn Trung Sơn, bước chân vững vàng mà đi vào sảnh tiệc.
Hai bên trái phải của ông ta còn có hai người đàn ông mặc âu phục mang giày da, cùng với hai người phụ nữ ăn mặc lộng lẫy.
Trong đó có một cậu bé rất đáng yêu được người phụ nữ dắt tay, vẫy tay với Hạ Tuyết Thuần.
Cả người Hạ Tuyết Thuần đều ngơ ngác: “Vậy mà là em ấy?”
Tề Tiểu Giai nhiều chuyện: “Bọn họ là ai vậy?”
Hạ Tuyết Thuần kinh ngạc nói: “Hôm đó ở ven đường tớ cứu được một bé trai, lúc đó suýt chút nữa em ấy bị xe tông, được tớ cứu, không ngờ rằng ông nội của em ấy là một nhân vật lớn.”
Kiều Sở Sở nghe vậy nhíu mày, nhìn về phía ông cụ tóc trắng.
Ánh mắt sắc bén của ông cụ tóc trắng nhìn về phía cô.
Đột nhiên trong đầu cô hiện lên một đống hình ảnh kỳ lạ.
Ông cụ tát cô, nói cô vô giáo dục.
Mẹ của cậu bé quái gở trào phúng cô, nói tuy rằng cô là lá ngọc cành vàng nhưng không kiên cường như Hạ Tuyết Thuần.
Ông cụ chỉ vào mũi cô nói cô bạo lực với Hạ Tuyết Thuần, là một thứ lỗ vốn không ai cần.
Hạ Tuyết Thuần đứng giữa mấy người này, trong ngực ôm cậu bé, đắc ý cười với cô.
Kiều Sở Sở hoàn hồn, có chút sợ hãi.
Cả nhà này chính là nhân vật thay thế cho Lâu Thính Tứ.
Nội dung cốt truyện mới!
Cô thấy ông cụ tóc trắng đi tới trước mặt mình, bình tĩnh ung dung liếc mắt nhìn Hạ Tuyết Thuần: “Cô Hạ, cô không sao chứ?”
Hạ Tuyết Thuần nhận lấy khăn tay người phụ nữ đưa tới, điềm đạm đáng yêu mà lắc đầu: “Không sao, cháu quen rồi, bị cô ta bắt nạt là bình thường.”
Kiều Sở Sở cười khinh: “Ông cụ, tôi khuyên ông đừng xen vào việc của người khác, là cô ta tạt tôi trước, tôi chỉ đánh trả mà thôi.”
Mặt ông cụ tóc trắng trầm xuống: “Cô dám nói tôi xen vào việc của người khác? “Cô là bậc con cháu sao có thể nói chuyện với tôi như vậy!”
Ông ta giơ tay đánh cô.
Kiều Sở Sở tóm chặt, trở tay bóp một cái, hung hăng đẩy ông cụ ra.
Ông cụ lảo đảo được các con đỡ lấy, kinh ngạc nhìn về phía Kiều Sở Sở: “Cô không có giáo dục, cô dám tấn công người lớn!”
Kiều Sở Sở chắp tay sau lưng, bình tĩnh cười: “Cho dù tôi có khốn kiếp thế nào, anh trai của tôi cũng chưa từng đánh vào mặt tôi.”
Cô ngừng cười, lạnh giọng nói: “Con mẹ nó ông là con khỉ khô gì?”
Con trai của ông cụ nổi giận đùng đùng tiến lên: “Xin lỗi cha tôi ngay!”
Kiều Sở Sở trở tay ném anh ta ra ngoài.
Người đàn ông bay thẳng ra xa ba mét, lại trượt hai mét dưới mặt đất cứng rắn.
Khách khứa khiếp sợ từ trong sảnh tiệc đi ra: “Mẹ kiếp, cô Kiều sao mọi người lại đánh nhau rồi!”
“Hơi ngầu đó, không phải cô ấy vẽ tranh sao? Cô ấy còn biết đánh người à?”
Người phụ nữ ở bên cạnh đau lòng hét lên: “Ông xã!”

Bình luận (0)

Để lại bình luận