Chương 240

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 240

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Mấy ngày nay anh đối xử với cô lãnh đạm như vậy, căn bản không phải đang giận dỗi chờ cô đến dỗ dành, mà là thay lòng đổi dạ, không có lòng dạ nào ứng phó với cô.
Trong lòng chua xót, cổ họng Ngôn Trăn như bị bóp chặt, khiến cô có chút nói không ra lời.
Cô phát hiện mình rất để ý, cực kỳ để ý.
Cô cũng trở nên ích kỷ, ích kỷ hy vọng Trần Hoài Tự vĩnh viễn chỉ tốt với một mình cô.
“Tiểu thư, tiểu thư?” Phía sau vang lên tiếng nhắc nhở, Ngôn Trăn giật mình quay đầu lại, mới phát hiện là mình đứng ở giữa hành lang bất động hồi lâu, cản đường người khác.
“Xin lỗi.” Cô lên tiếng, lại bị Trần Hoài Tự lơ đãng bắt được.
Anh quay đầu lại, có chút ngoài ý muốn: “Trăn Trăn?”
Cô gái cũng nhìn lại, Ngôn Trăn không lên tiếng, lạnh mặt quay đầu bước đi.
Trần Hoài Tự lập tức đuổi theo, bắt được cổ tay cô. Cô tránh một chút, không tránh được.
Ngôn Trăn nhét chìa khóa xe vào trong tay anh, giọng điệu cứng rắn: “Xe của anh, em đi đây.”
Tay Trần Hoài Tự siết chặt, hiển nhiên là không muốn thả cô đi: “Tự em lái tới sao?”
Rốt cuộc cũng đang ở nơi đông người, đây vẫn là quán cà phê dưới lầu công ty anh, nói không chừng còn có cấp dưới của anh lui tới, Ngôn Trăn không muốn mất mặt, làm loạn khiến anh khó xử, không giãy dụa, thấp giọng: “Anh buông tay em ra.”
Cô gái thấy bọn họ lôi kéo, đứng lên, lo lắng nhìn qua, Ngôn Trăn tâm phiền ý loạn quay đầu, giọng nói chua chát: “Anh không đi chiêu đãi khách quý, lôi kéo em làm gì?”
Không đợi anh trả lời, cô lại nhịn không được thấp giọng oán hận: “Trần Hoài Tự, em ghét anh, thật sự rất ghét anh.”
Trong thanh âm mang theo tiếng khóc nức nở.
Nếu Trần Hoài Tự không nghe ra được tâm trạng của cô thì uổng phí anh sống nhiều năm như vậy.
“Cô ấy là em gái cùng mẹ khác cha của anh, tới tìm anh là bởi vì mẹ bị bệnh, cụ thể anh sẽ từ từ giải thích với em.” Trần Hoài Tự lấy điện thoại di động ra gọi Mạc Trình, “Lên phòng làm việc trên lầu chờ anh một chút, bảo bối, anh xử lý xong sẽ lập tức lên ngay.”
Ngôn Trăn không nghĩ tới sẽ là đáp án này, ngây ngẩn cả người, một lúc lâu sau cổ họng mới miễn cưỡng thốt ra mấy chữ: “… Nhưng cho tới bây giờ em chưa từng nghe anh nói qua…”
“Bởi vì đã lâu tụi anh không qua lại, cũng không có chuyện gì để nói.”
Anh nhét chìa khóa xe vào lòng bàn tay cô: “Chờ anh được không? Anh nói với em ấy một câu, nhờ trợ lý đưa em ấy đi, sau đó lập tức tới tìm em, năm phút.”
Thấy cô không nói một tiếng, anh lại bổ sung:
“Tin anh đi.”
Duy chỉ có tình cảm của anh đối với cô, anh không hy vọng cô có bất kỳ hiểu lầm nào.

Bình luận (0)

Để lại bình luận