Chương 241

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 241

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Khuôn mặt của ngươi ấy à, cũng có bảy phần nhan sắc, tiếc rằng bộ ngực hơi nhỏ, mông cũng không đủ đầy đặn, thiếu chút phúc khí. Nếu muốn bay lên đầu cành biến thành phượng hoàng như Mãn di nương, ngươi phải tăng phúc mới được.”
“Mong Ưng bà bà chỉ giáo thêm.” Nói rồi, tiểu nha hoàn lại đưa một thỏi bạc.
“Phương pháp tăng phúc này của ta chưa bao giờ dễ dàng dạy cho người khác, nể mặt Mãn di nương, ta mới nói cho ngươi biết.”
“Đa tạ Ưng bà bà.”
“Ừ, cởi xiêm y ra.”
Tiểu nha hoàn nhanh chóng nghe lời, cởi xiêm y để lộ thân thể trắng nõn. Ưng bà bà kéo tay nàng ta, chạm vào giữa hai chân của nàng ta, kèm theo tay của nàng ta tìm được chỗ nhô lên nho nhỏ giấu trong khe thịt, nhẹ nhàng xoa nắn, tiểu nha hoàn lập tức mềm chân, rên rỉ một tiếng không hề báo trước.
“Có cảm giác gì?” Ưng bà bà hỏi nàng ta.
“Ma ma… Rất… Rất thoải mái.” Nét mặt của tiểu nha hoàn tràn ngập khiếp sợ. Đây là lần đầu tiên nàng ta biết bộ phận mà mình từng rửa sạch vô số lần lại có phản ứng sung sướng đến thế.
“Mình tự sờ chỗ này thì sẽ không tăng phúc, phải gặp công tử vừa ý ngươi sờ vào mới tăng phúc cho ngươi. Ngươi chỉ cần nghĩ cách làm cho hắn ta vuốt ve chỗ này của ngươi một lần, tăng đủ phúc rồi, hắn ta nhất định sẽ không thể trốn thoát.”
“Vâng, ta nhớ rồi, đa tạ sự chỉ giáo của Ưng bà bà.”
Lão phụ nhân và tiểu nha hoàn lần lượt rời đi, không biết rằng Yến Tuyền và Tống Thanh Dương đều chứng kiến cảnh tượng này từ đầu đến cuối.
Yến Tuyền liếm môi, nói với Tống Thanh Dương: “Rõ ràng Ưng bà bà kia đang lừa tiểu nha hoàn, đây không phải là phương pháp tăng phúc gì, rõ ràng là phương pháp nhào vào lòng người ta. Nhưng nghe tiểu nha hoàn nói thì bà ta còn biết thuật hòa hợp, thành công giúp Mãn di nương giành lại sự sủng ái, theo ý kiến của huynh, rốt cuộc Ưng bà bà kia có biết thuật pháp không?”
“Thuật hòa hợp chỉ có thể dùng cho phu thê. Chỉ cần bà ta có chút đạo hạnh thì sẽ không cho phép di nương dùng thuật hòa hợp để xin sủng ái. Mãn di nương xin sủng ái thành công, một là trùng hợp, hai là dùng phương pháp khác chứ không thể nào là thuật hòa hợp.”
Trong lúc nói chuyện, Tống Thanh Dương lại bắt đầu thúc eo, ngón tay chạm vào giữa hai chân chỉ có thể thêm ướt chứ không thể tăng phúc của Yến Tuyền, tăng thêm một đợt sóng triều cho lớn huynh đệ đang xông pha chiến đấu trong nhục động của hắn.
Chờ Tống Thanh Dương tận hứng, làn da của Yến Tuyền đã nhăn nheo vì ngâm nước lâu, tiểu huyệt sưng đỏ, khe thịt hơi hé mở ngậm đầy tinh dịch, chỉ cần cử động sẽ chảy xuống.
Yến Tuyền bị hắn giày vò đến nỗi kiệt sức, mặc cho hắn giúp nàng rửa sạch dơ bẩn trên người, trong lòng vẫn nhớ mong cô nương lúc nãy: “Chúng ta có nên nhắc nhở tiểu cô nương kia một tiếng không?”
“Chúng ta không có quan hệ gì với nàng ta, cho dù nhắc nhở thì có lẽ người ta cũng sẽ không tin, hơn nữa chúng ta còn nghe lén mới biết chuyện này.”
Yến Tuyền ngẫm nghĩ rồi nói: “Ta có một cách, huynh đi theo ta.”
Hai người trở lại xe ngựa, Hoa Thái Tuế đã đi dạo về, đang ngấu nghiến ăn một con cá không biết bắt được từ chỗ nào. Yến Tuyền cắt ngang bữa ăn của nó, kêu nó dụ Ưng bà bà đến nơi này.
Hoa Thái Tuế chỉ là một con mèo nho nhỏ, không đáng chú ý, cho dù nó xuất hiện trước mặt người khác thì người ta sẽ chỉ nghĩ rằng mèo hoang từ đâu ra. Hơn nữa nó đã thành tinh, chuyện nhỏ này hẳn là không thể làm khó nó.
“Không thành vấn đề, meo.”
Hoa Thái Tuế nhanh chóng ăn hết con cá, sau đó nhảy vào sơn trang. Khoảng một khắc sau, nó lại nhảy ra từ trên tường, miệng còn ngậm thứ gì đó, nhìn gần thì thấy đó là túi tiền mà lúc nãy Tri Hà cô nương đưa cho Ưng bà bà.
Khá lắm, nhiều bạc cỡ này, chắc chắn Ưng bà bà sẽ đuổi theo.
Quả nhiên, Hoa Thái Tuế vừa chạy ra không lâu thì Ưng bà bà đã đuổi theo đến đây. Có người muốn đuổi theo giúp bà ta, lại bị bà ta từ chối, cũng đúng thôi, đây là số bạc không thể để người khác biết, bà ta không dám nhờ người khác giúp mình.
Dựa theo kế hoạch ban đầu, Hoa Thái Tuế dụ Ưng bà bà chạy vào cánh rừng cách đó không xa, sau đó Yến Tuyền và Tống Thanh Dương xuất hiện chặn đường bà ta.
“Các ngươi là ai? Đây là tiểu súc sinh mà các ngươi nuôi hả?” Ưng bà bà quan sát Yến Tuyền và Tống Thanh Dương một phen, sau đó hai tay chống nạnh, chỉ vào Hoa Thái Tuế hỏi.
Yến Tuyền không trả lời bà ta ngay lập tức mà khom lưng lấy túi tiền ngậm trong miệng Hoa Thái Tuế. Ưng bà bà cuống lên, vội kêu: “Đó là tiền của ta!”
“Một kẻ làm việc vặt sau bếp như ngươi thì lấy đâu ra nhiều tiền cỡ này?” Nhìn xiêm y vấy mỡ và bàn tay thô ráp của Ưng bà bà, Yến Tuyền đoán chắc hẳn bà ta làm việc trong nhà bếp.
“Ngươi không quản được.”
“Vậy thì chi bằng ngươi đi theo ta gặp Lâm phu nhân của Lâm huyện lệnh huyện Bình Hợp hỏi cho ra nhẽ.”
Vừa nghe đến cụm từ “Lâm huyện lệnh”, Ưng bà bà sợ hãi đến nỗi thịt mỡ trên má run lên, vội ngăn cản: “Đừng đừng đừng, hai vị này, tất cả mọi chuyện đều là do Mãn di nương gây ra, ta chỉ thấy nàng ta phát đạt nên lừa nàng ta ít bạc để tiêu xài thôi.”
Ưng bà bà nhát gan, Yến Tuyền vừa lừa gạt một câu, bà ta đã thành thật khai báo mọi chuyện.
Lâm huyện lệnh thích tắm suối nước nóng, mùa đông hằng năm đều sẽ dẫn gia quyến đến ôn tuyền sơn trang một chuyến.
Mãn di nương vốn là nha hoàn của ôn tuyền sơn trang, ngày nàng ta được mua về vừa hay là tiết Tiểu Mãn* nên cũng được đặt tên là Tiểu Mãn.
*Tiết Tiểu Mãn: Một trong 24 tiết khí theo lịch âm của các nước đồng văn Đông Á, rơi vào khoảng ngày 20, 21, 22 tháng 5.
Ban đầu, Tiểu Mãn được phân phối làm việc dưới tay bà ta, làm nha hoàn thô sử mấy năm trong nhà bếp. Mùa đông năm 15 tuổi, nàng ta được quản sự nâng lên từ nha hoàn thô sử lên thành nha hoàn nhất đẳng, hầu hạ nước trà cho khách khứa.
Hôm Lâm huyện lệnh dẫn gia quyến đến đây ngâm mình cũng là ngày đầu tiên Tiểu Mãn học quy củ xong, bắt đầu làm việc, đồng thời cũng là lần đầu tiên nàng ta được chứng kiến sự phô trương của gia đình quyền quý. Mặc dù đã được học quy củ với ma ma nhưng khi thật sự chứng kiến tận mắt, Tiểu Mãn vẫn lộ vẻ khiếp đảm, tay chân lóng ngóng làm đường đột Lâm phu nhân, chẳng những bị nha hoàn bên cạnh Lâm phu nhân cho hai cái tát mà còn bị quản sự biếm về nhà bếp, tiếp tục làm nha hoàn thô sử.
Biến cố ập đến bất thình lình khiến Tiểu Mãn gào khóc một trận, vừa nhóm lửa vừa khóc lóc, miệng còn mắng chửi: “Bà ta có gì đặc biệt hơn người, chờ ta phát đạt, ta nhất định sẽ cho chúng biết tay!”
Bà ta đứng bên cạnh gọt vỏ sơn dược, định buổi tối nấu món sơn dược rắc sợi đường cho gia đình Lâm huyện lệnh, nghe Tiểu Mãn nói vậy, bà ta không khỏi buồn cười, lại cảm thấy tiểu nha đầu này đáng thương, bèn an ủi nàng ta: “Ta thấy tướng của ngươi là tướng quý nhân, sớm muộn gì cũng sẽ bay lên đầu cành biến thành phượng hoàng.”
Bà ta biết một hai phương pháp dân gian như gọi hồn giúp trẻ con, ngày thường cũng kiếm thêm mấy đồng bạc dựa vào tay nghề này. Trước kia Tiểu Mãn cũng từng thấy bà ta làm nghề đó, vẫn cho rằng bà ta biết chút thuật pháp, bây giờ nghe bà ta nói vậy, nàng ta thật sự tin, cứ gặng hỏi bà ta phải làm thế nào mới được phát đạt.
“Thê quý nhờ phu, Lâm phu nhân có thể phô bày uy phong của mình chẳng phải ỷ vào trượng phu của bà ta hay sao? Chỉ cần ngươi tìm được một đấng phu quân có bản lĩnh hơn cả trượng phu của bà ta, bà ta tất nhiên sẽ sợ ngươi.”
Tiểu Mãn khóc to hơn: “Một nha đầu nhóm lửa như ta, có quý nhân nào sẽ coi trọng ta chứ?”
“Vậy thì phải xem thủ đoạn của ngươi.” Bà ta cầm củ sơn dược, thuận miệng nói một câu: “Ví dụ như củ sơn dược này, nhựa củ trơn trượt, đụng vào da sẽ gây ngứa ngáy, cào cấu gì cũng vô ích, chỉ còn cách ngâm trong nước ấm mới hết ngứa. Ngươi coi trọng vị khách nào thì lén lút bôi ít nhựa củ vào đũng quần của hắn ta, bất kể là nam nhân hay nữ nhân thì đũng quần đều mềm mại, chỉ cần hắn ta mặc quần chắc chắn sẽ bị ngứa. Nơi này hoang vu dã ngoại, trong chốc lát không thể tìm được lớn phu, người bình thường cũng không thể nhận ra nguyên nhân gây ngứa, lúc ấy ngươi nói ngươi biết chữa, sau đó đỡ dương vật của hắn ta liếm láp bú mút một phen, bảo đảm sẽ thành công hạ gục hắn ta ngay lập tức.”
Bình thường mọi người hay cười nói đùa giỡn mấy đề tài chay mặn không kỵ, cũng không cố tình tránh mặt đám cô nương thanh niên trẻ tuổi. Lần này bà ta cũng chỉ thuận miệng nó như vậy mà thôi, không ngờ Tiểu Mãn lại tin là thật, âm thầm giấu một khúc sơn dược nhỏ, đêm hôm đó tranh thủ lúc Lâm huyện lệnh đang ngâm mình dưới suối nước nóng, nàng ta lén lút bôi nhựa củ lên đũng quần thay giặt của Lâm huyện lệnh.
Mọi chuyện xảy ra đúng như những gì bà ta từng nói với Tiểu Mãn. Lâm huyện lệnh vừa mặc quần không lâu thì cứ cảm thấy dưới háng ngứa ngáy không chịu nổi, cởi quần ra xem thì thấy chỗ ấy đã mọc đầy nốt sần màu đỏ.

Bình luận (0)

Để lại bình luận