Chương 241

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 241

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Miễn Lễ
Cô ta trách móc nhìn về phía Kiều Sở Sở: “Cô làm gì thế? Cô gái này sao cô lại thô bỉ như vậy!”
Kiều Sở Sở tiến lên, nhìn thẳng vào cô ta: “Cô cũng muốn tôi ném cô đi sao?
Hơi thở của người phụ nữ nghẽn lại, sắc mặt đột nhiên trở nên tái nhợt.
Ông cụ tóc trắng hung ác, lại đạp về phía Kiều Sở Sở.
Cô lập tức vọt ra phía sau ông ta, một chân đạp lên phía sau đầu gối của ông ta.
Hai đầu gối của ông cụ quỳ xuống.
Cô mượt mà đứng trước mặt ông ta, cúi người cong môi cười, hài hước lại gian xảo: “Miễn lễ!”
Ông cụ giận đến mức tái cả mặt, ra vẻ muốn đứng dậy.
Nhưng ông ta lại đau đến mức toàn thân run lên, không đứng dậy nổi.
Kiều Sở Sở từ trên cao nhìn xuống, giọng điệu sung sướng: “Xương cốt rệu rạo còn dám điên cuồng như vậy, ông cụ nhiều mạng thật, có thể sống tới hôm nay là lần tuần hoàn thứ mấy rồi?”
Con trai của ông cụ nhanh chóng đi tới đỡ, nhe răng trợn mắt với cô: “Cô dám bắt nạt chúng tôi? Cô biết chúng tôi là nhà nào không?”
Kiều Sở Sở tò mò: “Nhà nào?”
Tên con trai lòng đầy căm phẫn: “Chúng tôi là nhà họ Long, cha tôi tên Long Vương!”
Kiều Sở Sở: “Woa woa, tên còn cứng hơn mạng của cả nhà anh!”
Tên con trai: “?”
Con dâu: “?”
Kiều Sở Sở càng vui vẻ hơn.
Bởi vì cô đã nghe nói tới nhà họ Long rồi, bởi vì ông cụ nhà họ Long tên Long Vương, trong tiểu thuyết lúc Long Vương nổi lên, rất nhiều người trẻ tuổi trong giới đều trêu chọc cái tên này của ông ta.
Nhà họ Long không có bản lĩnh gì lớn, chỉ là một nhà giàu mới nổi.
Kiều Sở Sở nắm chắc thắng lợi trong tay, nhìn về phía ông cụ không đứng dậy nổi, đắc ý nói: “Long Vương quỳ với tôi, vậy tôi chính là bà cô của Long Vương rồi!”
Sắc mặt ông cụ tái xanh: “Cô nói gì? Cô là nhà nào?”
Kiều Sở Sở cười tươi sáng, ra khuôn ra dạng mà hành lễ kiểu cổ lớn: “Bẩm Long Vương, dân nữa cô tám nhà họ Bùi, Kiều Sở Sở đây ạ!”
Ông cụ: “!”
Tên con trai: “?”
Con dâu: “?”
Ông Trương cảm thấy hoa mắt chóng mặt, mở mắt ra muốn sờ đầu, nhưng cánh tay bị dây thừng trói lấy.
Ông ta hoảng sợ giật giật cánh tay, muốn phát ra âm thanh, nhưng cả cổ họng cũng đau dữ dội, không kêu nổi.
Ông ta chậm chạp nhớ lại, cuối cùng cũng nhớ ra vừa rồi xảy ra chuyện gì.
Bởi vì mắt xích tài chính trong việc làm ăn của ông ta đã đứt, nhà họ Bùi lại cản trở bên trong, tất cả những người có thể cho ông ta mượn tiền xoay vòng vốn đều không cho mượn, công ty của ông ta không chỉ phải đối mặt với phá sản mà còn phải đối mặt với khoản nợ kếch xù.
Tất cả là vì mẹ ông ta đắc tội Kiều Sở Sở.
Vậy nên hai ngày nay ông ta càng nghĩ càng giận, hôm qua tìm người giúp đỡ phá hỏng camera của gia tộc Vi Sinh, hôm nay uống nhiều rượu, trà trộn thành nhân viên công tác mang theo acid sulfuric và dao muốn giết chết cô tám nhà họ Bùi, tìm người làm đệm lưng, muốn chết thì cùng chết.
Nhưng không đợi ông ta giết chết cô tám nhà họ Bùi đã bị cô ta đánh trả.
Cô tám nhà họ Bùi kia giống như Na Tra, xoay ông ta trong tay mà đánh.
Ông ta còn tưởng rằng mình sẽ bị đánh chết, không ngờ rằng vậy mà còn sống.
Ông Trương ngắm nhìn xung quanh.
Nếu là như vậy, nói không chừng ông ta còn có thể chạy!
Dù sao trong căn phòng này cũng không có ai!
Bỗng nhiên có một ngọn lửa đốt sáng lên trong phòng.
Ông Trương hoảng sợ thấy trong phòng đột nhiên xuất hiện rất nhiều người, hoặc ngồi hoặc đứng, dưới ánh lửa chiếu rọi, lạnh lùng nhìn ông ta.
Ông Trương kêu to: “Á!”
Trong phòng vẫn luôn có người?
Vi Sinh Dư Xán cầm bật lửa trong tay, lười biếng nói: “Tên gì?”
Cô ấy châm một điếu thuốc, tiện tay mở đèn, dựa vào tường: “Sợ quấy rầy ông ngủ nên bọn tôi không bật đèn, nghĩ rằng chờ ông tỉnh lại, chúng tôi lại tới nói với ông.”
Ông Trương hoảng sợ nhìn xung quanh.
Sao, sao trong phòng đều là lớn lão trong nghề mà ông ta có thể gọi tên chứ?
Bùi Uyên đứng cạnh giường ông ta, đồng tử đen kịt mang theo ý giết chóc như tẩm độc: “Lúc trước khi cầu xin tôi thì hận không thể góp cái mạng vào. Tôi không đồng ý thì ông muốn giết em gái tôi đúng không?”
Anh cầm một con dao nhỏ trong tay đùa nghịch, lạnh lẽo nói: “Ông muốn báo thù sao không tìm tôi? Chẳng lẽ ông cảm thấy em gái tôi dễ bắt nạt sao?”
Sắc mặt ông Trương tái nhợt, sợ hãi nói: “Tôi, tôi cũng là đến bước đường cùng thôi!”

Bình luận (0)

Để lại bình luận