Chương 241

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 241

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Mạc Hoa Khôi sao lại nguyện ý đi?

Tròng mắt hắn chuyển động, da mặt thật dày cười nói: “Ha hả, ca, đêm nay tôi cũng lưu lại ở chơi với anh suốt đêm.”

Người này như thế nào mà lại không biết điều như vậy?

Nghe vậy, trán Âu Dương Kiện Vũ lập tức toát n đường đen, “Không cần, cậu đi về đi.”

“Ca, anh đừng như vậy, anh trọng sắc nhẹ đệ như vậy thật không đạo đức.” Mạc Hoa Khôi chơi xấu, vừa nói vừa ôm cánh tay Thu Tiểu Quân chặt hơn nữa.

“…” Âu Dương Kiện Vũ nhất thời không biết nói gì, trong lòng thật bực bội.

“Hoa Khôi, anh xác định anh muốn ở lại sao? ” Thu Tiểu Quân nhìn vẻ mặt bực bội của Âu Dương Kiện Vũ rồi lại nhìn qua Mạc Hoa Khôi.

“Ha hả ha hả, đúng vậy, anh xác định.” Mạc Hoa Khôi cười gật đầu.

“Vậy cũng tốt.” Cô cũng cười cười, “Em thành toàn cho anh, anh lưu lại ở với anh của anh, em trở về với em của em.”

Nói xong cô mạnh mẽ tránh tay bị hai người bọn họ nắm chặt ra, thân vừa chuyển, chuẩn bị lập tức biến mất trước mắt bọn họ.

“Tiểu Quân, đừng……”

“Tiểu Quân, không cần đi……”

Lúc cô sắp thi pháp biến mất, hai anh em trong lòng khẩn trương lên, siêu cấp ăn ý ôm lấy Thu Tiểu Quân, liều mạng không rời.

“Uy, buông tay, em phải về với em gái.” Thu Tiểu Quân buồn bực nói.

Âu Dương Kiện Vũ: “Tiểu Quân, anh không muốn em đi.”

Mạc Hoa Khôi: “Tiểu Quân, anh cũng không muốn em đi.”

“Em không đi, vậy lưu lại đây để chịu hai anh em anh cãi nhau hay sao?” Khuôn mặt Thu Tiểu Quân đen thui.

“Tiểu Quân, em là bảo bối của tụi anh, tụi anh làm thế nào lại để cho em khó chịu.” Mạc Hoa Khôi nhanh nhảu nói, “Chúng ta, chúng ta chỉ biết tận tâm tận lực yêu thương em thôi.” Nói đến đây hướng tới Âu Dương Kiện Vũ nháy nháy mắt, “Ca, anh nói đi, vậy đúng không?”

“Đúng rồi.” Âu Dương Kiện Vũ không chút do dự gật đầu, lúc này hiển nhiên hắn cùng Mạc Hoa Khôi là một phía.

“……” Hai người bọn họ kẻ xướng người hoạ, Thu Tiểu Quân không biết nên nói cái gì.

Lúc này, hai anh em đột nhiên thập phần ăn ý hôn lên mặt Thu Tiểu Quân. Âu Dương Kiện Vũ hôn bên trái, Mạc Hoa Khôi hôn bên phải.

Bị hai anh em bọn họ đồng thời hôn lên, tim Thu Tiểu Quân nhảy dựng lên, tức khắc cảm thấy như có dòng điện chảy qua thân thể, khuôn mặt cô đỏ bừng, “Kiện Vũ, Hoa Khôi, anh, hai anh…”

Âu Dương Kiện Vũ thần sắc mê ly, “Bảo bối, đừng khẩn trương.” Khàn khàn nói xong, lại một lần hôn lên mặt cô……

Mạc Hoa Khôi cũng không cam lòng, ngay sau đó lại hôn lên bên mặt kia của Thu Tiểu Quân…

Từ đó trên người Thu Tiểu Quân xương cốt đều mềm, cuối cùng chỉ phải bị bọn họ ăn sạch sành sanh, đến xương cốt thiếu chút nữa cũng không còn dư lại…

“Chị, tối hôm qua em cố ý làm một hộp bánh quy chocolate cho Mạc tổng, chị đi văn phòng anh ấy giúp em đưa bánh cho anh ấy được không?” Tới công ty, Thu Tiểu Hi lấy bánh quy ra, ngượng ngùng nói với Thu Tiểu Quân.

“Được.” Thu Tiểu Quân tiếp nhận, “Chị đi đến văn phòng anh ấy ngay.” Nói xong, cô đi thẳng đến thang máy.

Thời điểm Thu Tiểu Quân vận dụng pháp lực thần không biết quỷ không hay tới văn phòng Mạc Hoa Khôi, có lẽ tối hôm qua quá mệt, Mạc Hoa Khôi vẫn chưa có mặt trong văn phòng, phỏng chừng giờ này vẫn còn đang ngủ say trên giường.

Nói thật, tối hôm qua ứng phó đồng thời hai anh em Âu Dương Kiện Vũ cùng Mạc Hoa Khôi, cô cũng có chút mệt, thấy Mạc Hoa Khôi không có trong văn phòng, cô liền ngồi vào ghế của hắn, đem bánh quy em gái làm để lên bàn, một tay chống cằm nhắm mắt lại ngủ.

Thang máy đi đến tầng cao nhất ngừng lại, cửa thang máy mở ra, một người đàn ông cả người tản ra khí chất kiệt ngạo, trên trán có thương tích, cằm phía dưới lại có chút xanh tím nhanh chóng đi ra khỏi thang máy.

Hắn đi tới trước cửa văn phòng Mạc Hoa Khôi, người thư ký bên ngoài cửa không biết đi đâu, hắn đẩy cửa rồi nhanh chóng đi vào, không ngờ thấy được trên cái ghế tượng trưng cho tổng tài kia lại thấy được một mỹ nhân sắc đẹp làm người thần hồn điên đảo. Boer kinh ngạc tới bước chân lập tức ngừng lại.

Thu Tiểu Quân tính cảnh giác rất mạnh, rất nhanh đã mở mắt ra, đầu tiên thấy một người đàn ông xa lạ, nhưng nhìn đến lần thứ hai lại cảm thấy có chút quen thuộc, “Cậu là ai?”

“Tôi tới tìm Mạc tổng, cô là ai?” Hắn chằm chằm nhìn Thu Tiểu Quân, nghi hoặc hỏi.

Thu Tiểu Quân cười cười, nói: “Là tôi hỏi cậu trước, cậu trả lời vấn đề tôi hỏi trước đi đã, tôi mới có thể trả lời lại vấn đề của cậu.”

Ách, thật đúng là phải có thứ tự đến trước hay sau.

Hắn không vui, nghĩ nghĩ rồi trả lời: “Tôi là Boer.”

“Boer?” Tên này có chút quen thuộc, cô bỗng nhiên nghĩ tới ngày hôm đó cùng em gái đọc báo, “Cậu chính là nghệ sĩ vô duyên vô cớ bị phong sát?”

“…Phải.” Đây rốt cuộc không phải là chuyện hay ho gì, Boer trả lời hơi do dự, đồng thời sắc mặt cũng có chút khó coi. “Tôi đã trả lời xong vấn đề của cô, hiện tại cô nên trả lời vấn đề của tôi.”

“A, đúng vậy.” Thu Tiểu Quân cười gật đầu, thái độ của hắn không tốt chút nào, nhưng cô không biết sao trong lòng không thể hiểu được lại có hảo cảm với hắn, “Tôi là Thu Tiểu Quân, Mạc Hoa Khôi là bạn trai của tôi.”

“Mạc tổng là bạn trai của cô?” Hắn có chút kinh ngạc, cũng có chút nghi hoặc, “Mạc tổng đâu?”

“Anh ấy chưa tới.” Cô nhún nhún vai nói, “Cậu tìm anh ấy có việc gấp sao? Nói với tôi đi, nói với tôi cũng là giống nhau, nói không chừng, tôi sẽ xử lý lại tốt hơn anh ấy.”

Nửa câu sau, Thu Tiểu Quân nói ra gig như có điểm dụ hoặc.

Nói với cô ấy sao?

Boer hơi nhăn nhăn mặt suy nghĩ, một hồi lâu mới hạ quyết tâm, trầm giọng nói: “Tôi hy vọng Mạc tổng cho tôi một đường sống, không phong sát tôi nữa, hiện tại tôi có nhu cầu cấp bách phải có tiền.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận