Chương 242

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 242

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Lâm huyện lệnh vô cùng giận dữ, cho rằng suối nước nóng này của họ không sạch sẽ nên sai người gọi quản sự tới.
Mặc dù đích thân quản sự đã tới kiểm tra nhưng vẫn không tìm thấy manh mối gì. Ai nấy cũng nghĩ rằng chất lỏng đặc sệt, dinh dính trên đũng quần là dịch tiết ra từ cái đó của Lâm huyện lệnh, không một người nào liên tưởng nó đến nước củ mài.
Quản sự vội vàng sai người đi mời lớn phu. Khổ nỗi lúc này đêm hôm khuya khoắt, tuyết rơi dày nên chưa thể mời lớn phu được ngay.
Điều đó làm họ như ngồi trên đống lửa, đứng trên đống than. Giữa lúc ấy, Tiểu Mãn tìm đến. Giờ phút này, quản sự không còn tâm trạng nào để quan tâm đến những việc khác nữa, dẫn nàng ta đi gặp Lâm huyện lệnh.
Tiểu Mãn quỳ gối, cởi quần Lâm huyện lệnh ra, sau đó nâng thứ thô to ấy của ông ta và liếm với gương mặt đỏ bừng.
Đây là lần đầu tiên trong đời Tiểu Mãn nhìn thấy thứ đó của nam nhân, hơn hết là lần đầu tiên liếm cho người khác. Nàng ta liếm hết sức cẩn thận, an ủi từng chút một bằng môi, bằng lưỡi một cách thận trọng như thể sợ sẽ bỏ sót chỗ nào.
Tiểu Mãn liếm vật cứng của Lâm huyện lệnh bằng tất cả sự nghiêm túc của mình nhưng động tác lại quá vụng về, cộng thêm sự e lệ in đậm trên khuôn mặt ngây thơ, chưa hiểu sự đời của nàng ta, chỉ có tượng Bồ Tát được đắp nặn từ đất sét trong miếu thờ mới có thể ngồi yên mà thôi.
Đến cả tượng Bồ Tát còn có ba phần hỏa khí, huống chi Lâm huyện lệnh còn chẳng phải Bồ Tát. Chờ Tiểu Mãn liếm cho Lâm huyện lệnh đến khi ông ta hết ngứa, đến khi thứ đó trở nên cứng rắn, Lâm huyện lệnh lại bảo Tiểu Mãn chữa trị nhục côn cứng như sắt của mình.
Cái này thì Tiểu Mãn không biết trị, thế là Lâm huyện lệnh tay cầm tay dạy nàng ta cách chữa, dạy xuyên đêm, đến nỗi vạc giường cũng bắt đầu lỏng lẻo do lắc lư quá nhiều. Sau đó, Tiểu Mãn được Lâm huyện lệnh dẫn đi, trở thành Mãn di nương của Lâm huyện lệnh.
Tiếc rằng hai người ân ái không lâu thì Lâm huyện lệnh có niềm vui mới. Tiểu Mãn không biết nên cứu vãn tình hình bằng cách nào, cũng không nhờ được ai giúp đỡ, thế là nàng ta tìm đến Ưng bà bà để nhờ bà ta giúp mình một tay.
Bà ta làm gì có cách nào, nhưng lại mù quáng trước sự hào phóng của Tiểu Mãn. Sực nhớ ra thuật hòa hợp nghe người ta đồn thổi lúc trước, Ưng bà bà bốc phét, mượn một ngôi miếu lụp xụp ở gần đó để giả thần giả quỷ, thế là làm phép cho Tiểu Mãn xong.
Đằng nào bạc cũng đã đến tay, lỡ sau này không thành công thì Tiểu Mãn cũng đừng hòng đòi lại.
Kể xong đầu đuôi câu chuyện, Ứng bà bà cũng không dám đòi Yến Tuyền và Tống Thanh Dương trả bạc. Bà ta chỉ cầu mong hai người sẽ tha mình một mạng, đừng áp tải bà ta di gặp Lâm phu nhân và Lâm lớn nhân.
Ứng bà bà đinh ninh Yến Tuyền và Tống Thanh Dương là người của Lâm phu nhân.
“Ta có thể thả ngươi, nhưng ngươi phải kể lại toàn bộ chân tướng cho Tri Hà cô nương. Đừng để nàng ấy tin vào lời xằng bậy của ngươi, dẫm lên vết xe đổ của Tiểu Mãn.”
Tiểu Mãn đã không thể quay đầu được nữa, nhưng Tri Hà vẫn còn cơ hội dừng cương trước vực. Nói xong, Yến Tuyền đưa túi bạc cho Ưng bà bà, để bà ta trả nó cho Tri Hà cô nương một thể.
Những lời này của Yến Tuyền nghe không giống như nàng là người do Lâm phu nhân phái tới chút nào, điều này làm cho Ưng bà bà hơi thắc mắc. Có điều tình hình bây giờ không cho phép bà ta từ chối, bà ta chỉ đành làm theo mệnh lệnh của Yến Tuyền mà thôi.
Sau khi Hoa Thái Tuế theo dõi, thấy Ưng bà bà đã tiết lộ chân tướng cho Tri Hà cô nương, Yến Tuyền và Tống Thanh Dương nhanh chóng lên đường.
Mấy ngày nay phải giải quyết thêm chuyện của người khác nên lộ trình của họ đã bị trì hoãn rất lâu. Chặng đường vốn dài ba ngày nay phải mất đến sáu ngày mới đến huyện Bình Hợp.
Có Vạn Thủ Kinh dẫn đường, hai người họ đã tìm thấy nhà của cử nhân.
Sắc trời không còn sớm, họ tìm một quán trọ gần đây để ở lại. Sau đó, Yến Tuyền và Tống Thanh Dương hỏi cặn kẽ Vạn Thủ Kinh về tình hình trong nhà cử nhân để dễ bề tìm hướng bắt đầu thuận lợi.
“Trình cử nhân trúng cử cách đây mười năm về trước, cũng chính năm ấy nhà ông ta bắt đầu phất lên. Còn trước đó thì một nghèo hai trắng, phụ thuộc hoàn toàn vào hai lượng bạc được nha môn trợ cấp mỗi tháng để sống lay lắt qua ngày, nguyên phối phu nhân bị bệnh cũng không có tiền chữa trị. Sau khi nguyên phối phu nhân qua đời, Trình cử nhân tái giá, cưới một quả phụ. Quả phụ này vừa đẹp người vừa đẹp nết, khuyết điểm duy nhất là dẫn theo con của trượng phu trước. Ban đầu Trình cử nhân cũng khá có thành kiến, nhưng nể tình quả phụ xinh đẹp, giỏi giang nên cũng chấp nhận đứa con gái này.”
“Hai năm sau, quả phụ sinh cho Trình cử nhân một nhi tử. Cũng trong năm đó, Trình cử nhân trúng cử. Có người nói đứa con trai này đã đem lại may mắn cho ông ta, Trình cử nhân cũng thấy vậy, thế là càng sủng ái quả phụ và kế nữ hơn. Cho dù những người khác chê quả phụ không xứng với lão gia cử nhân như mình chút nào, Trình cử nhân không những không bỏ rơi quả phụ mà còn tiêu bạc mở một cửa hàng bán son phấn cho quả phụ ấy.”
“Quả phụ giỏi làm ăn, cộng thêm có một tướng công là cử nhân nên cửa hàng son phấn của bà ta nhanh chóng nổi tiếng khắp huyện Bình Hợp. Ngay cả gia quyến của huyện thái gia cũng đến ủng hộ.”
Sau khi tóm tắt đôi nét về gia đình Trình cử nhân, Vạn Thủ Kinh tiếp tục: “Gần cuối năm, Trình cử nhân đi xã giao nhiều nên thường vắng nhà, Trình phu nhân thường xuyên đến cửa hàng son phấn, đặc biệt bây giờ là cuối năm nên phải sắp xếp sổ sách. Các ngươi có thể đến đó tìm bà ta.”
Vạn Thủ Kinh lo lắng họ sẽ không gặp được người của Trình gia.
“Trình gia chỉ có tổng cộng hai người con thôi sao?”
“Đúng vậy, những năm nay Trình cử nhân cũng nạp thêm vài thiếp thất nhưng không ai mang thai. Dần dà, nhiều người trong phủ suy đoán liệu có phải phu nhân đã âm thầm động tay động chân hay không. Có lẽ chuyện này có liên quan đến cái chết của ta.”
“Ngươi cho rằng thiếp thất muốn trả thù phu nhân nên mượn mạng ngươi để hại tiểu thư mất thanh bạch sao?”
“Ngoài lý do này ra, ta thật sự không nghĩ ra được còn ai gây ra chuyện này. Nhưng sau khi ta chết, thành quỷ hồn, ta đã đi theo các di nương mấy ngày mà cũng không thấy họ có hành động bất thường gì.”
Vạn Thủ Kinh nêu tên những người mà mình cho là đối tượng tình nghi, nhưng Yến Tuyền lại nghĩ đến chuyện nàng nghe lén được ở ôn tuyền sơn trang. Phu nhân và di nương tranh đấu, hơn thua nhau để có con nối dõi thì dám gây ra chuyện này lắm, nhưng họ làm vậy cũng đâu được lợi gì, trừ hả giận chứ?
Yến Tuyền chìm vào giấc ngủ trong vô vàn nghi vấn. Ngày hôm sau, nàng và Tống Thanh Dương cùng nhau trèo tường Trình gia, lén lút mò tới tiểu viện của Trình tiểu thư.
Một lớn phu tóc hoa râm đến cùng lúc với họ.
Cả Trình cử nhân lẫn Trình phu nhân đều có mặt ở đây, xem ra Trình tiểu thư đang bị bệnh.
Hai người ngồi xổm dưới cửa sổ, nghe loáng thoáng tiếng người nói chuyện bên trong. Không lâu sau, họ nghe thấy lớn phu nọ ngập ngừng lên tiếng: “Lão già này hành y đã ba mươi năm trời, số người chữa được không phải mấy ngàn thì cũng hàng trăm, chẩn ra hỉ mạch hơn trăm lần, chưa nhầm lẫn bao giờ, mạch này của Trình tiểu thư…”
Đại phu chưa dứt câu nhưng những người trong phòng đã hiểu ý ông ta. Trình phu nhân tức giận đến mức mắt đỏ hoe, bà ta giật nữ nhi đang nằm trên giường lên: “Không phải ta đã sai người đưa thuốc tránh thai cho con rồi sao? Sao vẫn mang thai vậy hả?”
“Con, con sợ đắng…” Tiểu cô nương ấm ức giải thích làm Trình phu nhân càng bực tức hơn nữa. Bà ta giơ tay lên toan đánh con, nhưng bị Trình cử nhân ngăn cản.
“Thôi, nếu đã có thai rồi thì có truy cứu nữa cũng vô ích. Theo ta, cho dù nó không mang thai thì cũng khó che giấu sự thật nó đã không còn là hoàng hoa khuê nữ nữa. Không thể nào lập gia đình được, thôi thì để lại đứa trẻ làm bạn với nó đi.”
Trình cử nhân đã quyết định giữ lại cái thai nên Trình phu nhân cũng không tiện nói gì thêm. Bà ta sai nha hoàn đưa bạc cho lớn phu để bịt miệng, sau đó lau nước mắt rời khỏi đây.
Sau khi bà ta đi, Trình cử nhân động viên nữ nhi: “Mẹ con đang nổi nóng nên mới nặng lời vậy thôi. Con phải chăm sóc bản thân thật tốt, cha đã dặn dò kẻ dưới rồi, con muốn ăn gì, muốn uống gì thì cứ nói với nha hoàn, đừng để bản thân và hài tử chịu thiệt thòi.”
“Duyệt Nhi biết rồi ạ.”
Nói xong, Trình cử nhân cũng rời đi. Yến Tuyền thì thầm vào tai Tống Thanh Dương: “Trình cử nhân là kế phụ mà cũng tử tế đấy chứ? Cơ mà theo lời kể của Vạn Thủ Kinh, ngày đó hắn say rượu rồi chết, không thành sự với Trình tiểu thư, vậy đứa con trong bụng Trình tiểu thư từ đâu mà ra? Thiếp thất cũng không thể dùng cách nào đó để nhét đứa con vào bụng Trình tiểu thư được chứ nhỉ?”
“Lẽ nào Trình tiểu thư tằng tịu với kẻ khác?”
Trong lúc hai người khe khẽ thảo luận với nhau, Trình tiểu thư trong phòng sai hạ nhân lui xuống để nghỉ ngơi. Sau khi xác nhận nàng ta đã ngủ, Tống Thanh Dương nhẹ nhàng đẩy cửa sổ ra, lặng lẽ vào phòng cùng với Yến Tuyền.
Ban đầu họ muốn đích thân hỏi Trình tiểu thư về quá trình nàng ta bị Vạn Thủ Kinh khinh nhờn hôm ấy, để xem có manh mối gì mới không. Nhưng theo những gì vừa phân tích lúc nãy, giả sử Trình tiểu thư có gian phu khác thì chắc chắn không thể moi được gì vào thời điểm này. Có điều trong phòng Trình tiểu thư treo rất nhiều tranh chữ, án thư cũng đặt rất nhiều sách, chắc hẳn thường ngày nàng ta hay vẽ vời. Có lẽ họ có thể khám phá dấu vết gì đó từ các bức tranh Trình tiểu thư thường vẽ.

Bình luận (0)

Để lại bình luận