Chương 242

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 242

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Anh, anh có từng xem bộ phim hoạt hình Hachiko chú chó trung thành chưa? Chính là bộ kể sau khi chủ nhân qua đời, mỗi ngày chú chó mặc gió mặc mưa vẫn chạy tới nhà ga đón chủ nhân tan tầm đó? Cực kỳ cảm động, ngay cả ba khi xem chung với em cũng phải rớt nước mắt.”
Ôn Diệc Tư lắc đầu: “Chưa xem, anh rất ít khi xem điện ảnh.”
“Vậy đêm anh chúng ta cùng xem đi…”
Ôn Điềm gần như thuận miệng nói ra, nhưng rất nhanh cô đã ý thức được, lại bổ sung thêm một câu: “Nhưng phải chờ em làm hết bài tập đã.”
Mẹ Ôn duỗi tay lau đi giọt nước mắt mới vừa trượt xuống bên má, khàn giọng nói: “Em đi vệ sinh.”
Bà lập tức đi ra ngoài. Ôn Điềm nhìn bóng dáng mẹ đi vội như thế, giơ ba ngón tay lên: “… Hình như hôm nay em còn chưa uống đủ ba ly nước.”
Rất nhanh đồ ăn đã được bưng lên từng món từng món một. Cha Ôn nhìn di động, nói: “Mẹ con gửi tin nhắn nói bà ấy không được thoải mái lắm, phải chờ chút nữa mới vào được, hai đứa cứ ăn trước đi.”
Ôn Điềm vốn đang đói bụng, nghe ba ba nói vậy, cuối cùng cô cũng cầm muỗng đũa lên.
Đang ăn, đột nhiên cô nói: “Anh, về sau anh thị trường lớn học nào đó ở bản địa đi, gần nhà một chút.”
Cha Ôn buông đũa xuống uống một hớp nước, nói: “Diệc Tư, con có từng nghĩ tới chuyện muốn ra nước ngoài du học không?”
Ôn Điềm mới vừa nghe tới ba chữ ra nước ngoài đã gấp gáp, vội vàng nói: “Sao lại ra nước ngoài? Nghiên Nghiên mới vừa ra nước ngoài, chẳng lẽ anh trai cũng muốn ra nước ngoài nữa? Mọi người đi hết rồi, bên cạnh con chẳng có lấy một người thân cận!”
“Đừng ầm ĩ, Điềm Điềm, chuyện này liên quan tới tiền đồ của anh con trong tương lai, anh con vốn không phải tới để chơi với con.”
Ôn Điềm bĩu môi, bắt đầu giận dỗi: “Vậy con cũng muốn ra nước ngoài, con muốn ở bên cạnh anh trai con.”
Cuối cùng Ôn Diệc Tư cũng nhìn cô, gương mặt nhỏ nhắn xinh đẹp vì nổi giận mà đỏ hồng lên. Ngay cả khi không vui, cô vẫn rất đẹp.
“Mới vừa quen một năm, sao lại dính người tới vậy.” Cha Ôn đã hơi giận, giọng nói cũng nặng nề hơn rất nhiều.
“Bởi vì anh của con rất tốt nha.”
Ôn Điềm vừa nói vừa gắp miếng tôm hấp phô mai lên, muốn đút cho anh.
lud
Ôn Diệc Tự nhận lấy con tôm từ trong tay cô: “Anh tự ăn là được.”
Ôn Điềm không lên tiếng, lại cúi đầu ăn tôm trong mâm.
Cha Ôn hít sâu một hơi, đứng dậy nói: “Cha đi xem mẹ con.”
Cô cắn một miếng thịt tôm bỏ vào trong miệng mình, dùng hàm răng cắn nhẹ.

Bình luận (0)

Để lại bình luận