Chương 242

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 242

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Ông Sỉ Nhục Em Ấy Chính Là Đang Sỉ Nhục Tôi
Giọng nói ông ta run rẩy, còn rất ấm ức: “Anh đã nói chịu giúp tôi, kết quả bởi vì mẹ tôi nói mấy câu khó nghe, anh đã rút tài chính, bên phía tôi cần tiền gấp để giải quyết tình hình trước mắt.”
“Vậy đó cũng là vấn đề của mẹ ông, liên quan gì tới em gái tôi?” Bùi Uyên đâm dao xuống giường, trầm giọng chất vấn: “Huống chi người rút vốn là tôi, ông không tìm đến tôi lại đến tìm em gái tôi, còn không phải là vì em gái tôi dễ bắt nạt sao?”
Ông Trương ấm ức tới đỏ mắt: “Vậy cũng là do em gái anh sĩ diện cãi láo, mẹ tôi chỉ nói cô ta có mẹ sinh không có mẹ nuôi mà thôi!”
Bùi Uyên cao giọng: “Tôi với em ấy là cùng một mẹ! Ông sỉ nhục em ấy chính là đang sỉ nhục tôi!”
Hơi thở ông Trương nghẹn lại, sợ tới mức thịt mỡ cả người đều đang run lên, nhát gan lẩm bẩm: “Nhưng, nhưng hai người không… không phải ruột thịt mà.”
Thường ngày Bùi Uyên luôn có dáng vẻ đẹp đẽ, mày kiếm mắt sáng, lúc nào cũng phong thái quân tử nhẹ nhàng.
Hiện tại đuôi mắt anh lại nhuốm màu đỏ, có ý giết chóc nồng nặc phá xương mà ra, hai tay anh chống lên giường, mang theo vẻ điên cuồng liều mạng: “Từ khi tôi tiếp quản công ty, trong tay tôi có tiền, tôi đã cẩn thận nuôi nấng chiều chuộng tiểu bát, mỹ phẩm dưỡng da đặt theo loại da của em ấy, túi xách trong tay, giày mang dưới chân có cái nào không phải tốt nhất quý nhất?”
Bùi Uyên hạ giọng, giống như ma quỷ từ địa ngục mà tới: “Bằng cấp tôi cũng mua cái tốt nhất cho em ấy, kim cương có đắt hơn nữa cũng không chút do dự lấy tới cho em ấy. Tôi bảo vệ em ấy như đang bảo vệ tính mạng của mình, kết quả ông vậy mà mang theo nhiều đồ như vậy tới làm hại em ấy!”
Ông Trương bị hét tới run lên, hùng hồn nức nở phản bác: “Tôi có cách nào chứ, tôi đã không còn đường để đi rồi! Cho dù có chết tôi cũng phải kéo theo một cái đệm lưng!”
Đôi mắt Bùi Uyên trầm xuống, anh cười khinh: “Xem ra con người ông không biết tìm nguyên nhân từ bản thân.”
Ông Trương giật mình một cái, hoảng sợ trừng to mắt: “Anh muốn làm…”
Vi Sinh Dư Xán “Tạch” một tiếng tắt đèn.
Ba phút sau, Bùi Uyên mặt mày u ám từ trong phòng đi ra.
Anh ở trong phòng tắm rửa tay, trên tay tỏa ra mùi thơm nồng nặc của nước rửa tay, bàn tay trắng nõn bị nước lạnh xông tới đỏ lên. Anh lấy khăn tay cẩn thận lau sạch tay, tiện tay châm một điếu thuốc, bực bội mà nhả ra một vòng khói.
Vi Sinh Dư Xán cười tủm tỉm ra khỏi phòng: “Cậu Bùi Uyên không hổ là trưởng họ của nhà họ Bùi, làm việc quyết đoán, dứt khoát mà gọn gàng, để có thể trở thành trụ cột của một gia tộc nên có khí phách như vậy.”
Bùi Uyên gõ tàn thuốc vào gạt tàn thuốc lá, giọng điệu lạnh nhạt: “Vẫn phải cảm ơn cô đã cho tôi cơ hội này.”
Vi Sinh Dư Xán cười nhẹ nhàng: “Vốn dĩ tôi cũng muốn cho Hoài Lăng tới xử lý, nhưng Kiều Sở Sở là em gái của các cậu, để cậu tự mình tới xử lý là thỏa đáng nhất.”
Vi Sinh Hoài Lăng từ trong phòng đi ra: “Chúng ta đến phòng khác đi, chỗ này giao cho người của em.”
Vi Sinh Dư Xán mỉm cười, ra hiệu cho Bùi Uyên: “Gia tộc của mấy người chúng ta có thể cùng nhau trò chuyện không? Chuyên về cô Kiều.”
Đôi mắt Bùi Uyên tối lại, anh cầm điếu thuốc đi theo sau lưng Vi Sinh Dư Xán, tới phòng khách ở lầu hai.
Vi Sinh Dư Xán nói: “Các người yên tâm, sự riêng tư ở đây nghiêm ngặt tuyệt đối, trong trong ngoài ngoài đều là người của chúng ta.”
Cô ấy ra hiệu cho Bùi Uyên ngồi vào chiếc ghế đơn bên cạnh: “Ngồi đi.”
Bùi Uyên ngồi xuống, nhìn về phía đám em trai của mình.
Gương mặt Bùi Triệt không thay đổi, bình thản ngồi đối diện anh.
Mấy anh em khác cũng đều mặt không biểu cảm, không thể hiện cảm xúc ra ngoài.
Lâu Thính Tứ cười tủm tỉm đứng một bên, như một người ngoài cuộc.
Lâm Thanh và Lâm Thâm ngồi ở bên kia, hoài nghi nhìn về phía Vi Sinh Dư Xán.
Người của gia tộc Vi Sinh liên tục đến đông đủ ngồi xuống.
Vi Sinh Dư Xán cười tủm tỉm nói: “Nếu như cả nhà đều đã có mặt, vậy tôi có lời nói thẳng.”
Cô ấy nhìn Bùi Uyên: “Chúng tôi muốn đón Kiều Sở Sở tới nhà chúng tôi ở một thời gian.”
Bùi Uyên: “?”
Bùi Triệt: “?”
Bùi Du Xuyên nở nụ cười: “Cô nói gì?”
Bùi Phong Lộng: “…”
Mặt Bùi Mộc và Bùi Từ trầm xuống, đồng thanh nói: “Không phải là cô Dư Xán ăn trúng nấm độc rồi chứ? Sao lại nói sảng vậy?”
Bùi Bất Tiện ôm con chó, sắc mặt u ám.

Bình luận (0)

Để lại bình luận