Chương 242

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 242

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Trong lòng cô bỗng thấy chua xót như vừa nuốt phải quả chanh xanh.

Lệ Quân Sâm vươn tay xoa tóc cô, giọng điệu hờ hững: “Lúc đó anh nhận nhầm người, coi em thành cô ta. Nhưng chẳng bao lâu sau đã phát hiện ra rồi, hai người tuy có chút giống nhau, nhưng em thì mềm mại hơn cô ta nhiều.”

Nỗi chua xót trong lòng cô vơi đi đôi chút nhưng vẫn cố ý cau mày: “Cho nên, trước đây anh vì nhận nhầm em là cô ta nên mới cùng em… làm những chuyện đó?”

Lệ Quân Sâm nhếch môi, cúi xuống hôn lên trán cô, động tác dịu dàng như muốn tan chảy: “Mọi chuyện đã qua rồi. Nếu không có sự nhầm lẫn này, có lẽ anh và em căn bản đã chẳng có liên hệ gì, lấy đâu ra bây giờ nữa.”

Nói thì nói vậy nhưng Tống Tư Ngâm vẫn thấy hơi hờn dỗi.

Cô vươn tay véo mạnh vào eo anh, nhưng đầu ngón tay chỉ chạm vào khối cơ bắp săn chắc không chút mỡ thừa, trái lại còn làm ngón tay cô nóng bừng lên.

“Hừ,” cô quay mặt đi, “Vẫn thấy hơi giận.”

Lệ Quân Sâm khẽ cười thành tiếng, vươn tay ôm cô vào lòng, cằm tựa trên đỉnh đầu cô, giọng nói càng thêm dịu dàng: “Đừng giận nữa, nhé? Sau này anh đều nghe theo em hết, em muốn ăn gì, chơi gì anh cũng chiều em hết.”

Tống Tư Ngâm bị anh dỗ dành đến mức chẳng còn chút cáu kỉnh nào, ngón tay vô thức lùa vào cổ áo sơ mi của anh, lướt qua làn da nóng hổi, khi chạm vào yết hầu cứng rắn, cô không nhịn được mà khẽ nhéo một cái.

Cơ thể Lệ Quân Sâm lập tức cứng đờ, hơi thở cũng nặng hơn vài phần. Cô lúc này mới đắc ý mỉm cười, ngẩng đầu nhìn anh: “Được rồi, tha lỗi cho anh đấy.”

Lệ Quân Sâm bất lực quẹt nhẹ chóp mũi cô, ánh mắt tràn đầy sự nuông chiều.

Sau khi ăn xong, Tống Tư Ngâm tựa vào ghế phụ, đột nhiên nhớ ra điều gì đó, quay sang hỏi: “Mẹ anh có đồng ý cho chúng ta kết hôn không?”

Cô từng gặp mẹ Lệ một lần, ánh mắt bà nhìn cô luôn mang theo sự soi xét.

Bàn tay Lệ Quân Sâm trên vô lăng khẽ gõ nhẹ, giọng điệu nhạt nhẽo: “Bà ấy có không đồng ý thì anh cũng sắp ba mươi rồi. Không đồng ý cũng phải đồng ý thôi. Hơn nữa, chúng ta đi đăng ký kết hôn vốn dĩ không cần sự đồng ý của bất kỳ một ai cả.”

Tống Tư Ngâm nghĩ cũng đúng, không nhịn được cười: “Phải rồi, dù sao em cũng đã hứa gả cho anh rồi.”

Chẳng bao lâu sau, hai người đến Cục Dân Chính. Khi cầm tờ giấy đăng ký kết hôn màu đỏ trên tay, Tống Tư Ngâm vẫn còn chút ngẩn ngơ.

Cô cúi đầu nhìn tấm ảnh chụp hai người đang mỉm cười trong đó, trong lòng tràn đầy ấm áp.

Hôn lễ không tổ chức quá rình rang, nhưng rất ấm cúng.

Mẹ Lệ tuy trên mặt không mấy tươi cười, nhưng vẫn đưa cho cô một bao lì xì, coi như ngầm thừa nhận cô con dâu này.

Lệ lão gia thì cười không khép được miệng, nắm tay cô trò chuyện rất lâu, còn nhét vào tay cô một miếng ngọc bội gia truyền.

Tống Tư Ngâm lướt nhìn hàng ghế khách mời, không thấy bóng dáng của Diêu Ngân Linh và Diêu Chấn Đình, điều này cũng không có gì lạ.

Trái lại Lệ Quân Hạo có đến, cậu ta mặc vest đen, sắc mặt không tốt lắm, khi trò chuyện với mọi người cũng tỏ ra lơ đãng.

Tống Tư Ngâm nhớ rõ Lệ Quân Hạo và Diêu Ngân Linh sau khi cưới nhau thì sống chẳng mấy êm ấm, trước đó cô còn nghe người ta nói cậu ta vẫn luôn có mấy người phụ nữ khác bên ngoài, ong bướm không ngớt.

“Đang nhìn gì vậy?” Lệ Quân Sâm bước tới, nhìn theo hướng mắt cô rồi hiểu ra, “Đừng quan tâm bọn họ, chúng ta sống tốt cuộc đời của mình là được.”

Tống Tư Ngâm gật đầu, quay người tựa vào lòng anh. Khúc nhạc đám cưới vẫn đang vang lên, tiếng cười nói của khách khứa truyền tới.

Cô ngẩng đầu nhìn nghiêng khuôn mặt Lệ Quân Sâm, khẽ hôn lên cằm anh một cái. Lệ Quân Sâm cúi xuống nhìn cô, ánh mắt dịu dàng, vòng tay ôm cô chặt hơn.

Ánh nắng ngoài cửa sổ thật đẹp, xuyên qua lớp kính tràn vào, phủ lên người hai người, ấm áp như muốn hòa vào tận xương tủy của nhau..

[Hết]

Bình luận (0)

Để lại bình luận