Chương 243

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 243

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Hầu hết người ta đều tả cảnh ngụ tình khi làm thơ, vẽ tranh. Từ bức tranh do Trình tiểu thư vẽ, có thể thấy nàng ta thật sự là một người chung tình. Có điều Trình tiểu thư không viết rõ thân phận của người giấu mặt, cũng chẳng tìm thấy bất cứ thư từ nào được gửi qua lại giữa hai người họ.
“Kỳ lạ thật, họ không gửi thư thì liên lạc với nhau bằng cách nào?” Yến Tuyền không cho rằng Trình tiểu thư sẽ đốt luôn thư.
Nàng vừa lẩm bẩm bâng quơ vừa tiếp tục lục soát, tìm kiếm từ án thư đến tận kệ sách.
“Tuyền Nhi, lại đây xem này.”
Tống Thanh Dương cầm một bức tranh mỹ nhân trên tay, ngoắc ngoắc ra hiệu cho Yến Tuyền tới. Nàng mau chóng đặt tấm tranh chữ đang cầm xuống, nhanh nhẹn đi tới chỗ Tống Thanh Dương.
Đó là một bức [Hải Đường Xuân Thụy] đơn giản, chỉ có hai cành hoa với nữ tử được phác họa bằng vỏn vẹn vài ba nét bút. Chữ được đề trên tranh chiếm hơn một nửa trang giấy, viết rằng: “Nhà ta có kiều nữ, trong trẻo tựa trăng sáng. Tiểu tự Duyệt Sanh, lời vàng ý ngọc. Tóc đen kề bên vầng trán rộng, hai tai tựa liên bích. Mỗi sớm mai ngồi trước bàn trang điểm, phớt qua hàng lông mày. Tô sắc đỏ thắm cho đôi môi, khó thấy đã tràn hết khóe môi. Giọng ngâm nga thánh thót, vòng eo thon khẽ chạm. Cảnh đê mê dưới váy, hải đường đẫm hoa lộ. Tôi luyện nên bảo kiếm, ướt những giọt máu đỏ. Chinh chiến thêm trận xuân, như say rượu hoa đào.”
Nội dung trên đề tự chính là bài [Kiều Nữ Thi], là bài thơ mà phụ thân viết cho nữ nhi. Tuy nhiên, những câu sau đã bị sửa đổi theo hướng lệch lạc, biến một bài thơ về tình cha con đơn thuần thành tình cha con trái ngược với luân lý và đạo đức, mà lạc khoản là Trình cử nhân Trình Văn Châu.
Yến Tuyền tập trung nhìn vào đó một hồi, bật thốt với vẻ khó tin: “Không phải chứ!”
Ngẫm lại thì từng lời nói và cử chỉ của Trình cử nhân lúc nãy đều hệt người phụ thân hiền từ lo nghĩ, quan tâm cho nữ nhi, cho dù Trình phu nhân đã đi thì ông ta cũng không hề để lộ chân tướng mà!
“Cầm thú mặc y quan, ra vẻ như người, tưởng là người nhưng hóa ra chỉ là sói đội lốt.” Tống Thanh Dương đưa tay ra, quệt vào cây hải đường trên bức tranh rồi ngửi: “Hải đường này còn được vẽ từ máu người nữa chứ!”
“Ồ? Thảo nào màu kỳ lạ đến vậy.”
Yến Tuyền cầm lấy [Hải Đường Xuân Thụy Đồ], sau đó lay Trình Duyệt Sanh đang nằm trên giường dậy. Thấy Trình Duyệt Sanh toan sợ hãi la lên, nàng bịt miệng nàng ta, đè cả hai tay đang vùng lên của nàng ta, sau đó đọc [Kiều Nữ Thi] trên bức tranh một lần nữa cho Trình Duyệt Sanh nghe.
Khuôn mặt Trình Duyệt Sanh đỏ bừng như trái cà chua, đến nỗi toàn thân như thiêu như đốt, từ từ không giãy giụa nữa.
Đọc xong, Yến Tuyền buông lỏng bàn tay đang bịt miệng nàng ta, chế nhạo: “Tình cảm giữa hai cha con Trình tiểu thư sâu đậm thật đấy! Kế phụ, người mà Trình phu nhân tiến thêm bước nữa như Trình cử nhân mà biết rõ cả phong cảnh trong váy Trình tiểu thư. Hải đường thấm hoa lộ, tôi luyện nên bảo kiếm, chậc chậc…”
Thái độ khinh khỉnh của Yến Tuyền làm Trình tiểu thư quên bẵng chuyện truy cứu thân phận của họ, hoảng hốt giải thích: “Không phải như ngươi nghĩ đâu, bọn ta yêu nhau thật lòng mà!”
“Yêu nhau thật lòng?” Yến Tuyền không tin nhưng vẫn để nàng ta thanh minh, để nàng ta tự kể xem hai cha con họ đã bắt đầu lầm đường lạc lối như thế nào.
“Bắt đầu từ lúc ta đi học với đệ đệ…”
Khi ấy, đệ đệ Trình Duyệt Sanh năm tuổi, nàng ta mười tuổi. Kế phụ vỡ lòng cho đệ đệ, mẫu thân bảo nàng ta cũng học chung với đệ đệ. Trình phu nhân muốn nàng ta học hành, biết chữ, tính sổ sách cho cửa hàng son phấn để tránh hạ nhân lợi dụng bà ta không biết chữ, làm giả sổ sách, dối trên gạt dưới.
Chính vì thế mà Trình Duyệt Sanh học rất nghiêm túc, hễ có cơ hội thì sẽ kè kè bên kế phụ để học tập. Mỗi lần nghe kế phụ giảng dạy một cách đanh thép, hùng hồn, nói có sách mách có chứng, nàng ta đều vô cùng khâm phục, như thể toàn thiên hạ không có gì là kế phụ không biết.
Vào một buổi chiều năm mười bốn tuổi, Trình Duyệt Sanh gặp phải một vấn đề hóc búa. Nghe nói kế phụ đã về, nàng ta vội vã cầm sách đến thư phòng thỉnh giáo kế phụ, sau đó ở trong thư phòng rèn chữ với kế phụ một lát.
Lúc đó là mùa hè, tiết trời nóng bức, không có lấy một ngọn gió thổi nào, chỉ việc ngồi rèn chữ thôi mà lưng nàng ta đã nhễ nhại mồ hôi vì nóng rồi.
Mặc dù mồ hôi thấm đẫm cả trước ngực lẫn sau lưng nhưng Trình Duyệt Sanh vẫn không dừng bút, vẫn tập trung rèn chữ. Đột nhiên, một con muỗi to đùng không biết bay từ góc nào tới, đốt má nàng ta một cái.
Cảm giác ngứa ngáy buộc Trình Duyệt Sanh phải dừng bút, đang định gãi chỗ muỗi đốt thì kế phụ giữ chặt tay nàng ta. Bấy giờ Trình Duyệt Sanh mới nhận ra kế phụ đã đặt bút lông xuống, đi đến bên cạnh mình từ lúc nào không hay.
Kế phụ nói: “Gãi bằng móng tay dễ để lại sẹo lắm, bôi nước bọt sẽ đỡ hơn.”
Từ trước đến giờ, nàng ta luôn luôn tin lời kế phụ răm rắp nên đưa ngón tay vào miệng chấm một ít nước bọt, định bôi lên mặt. Nào ngờ, kế phụ còn nhanh hơn, liếm mặt nữ nhi trước một bước.
Đầu lưỡi của kế phụ to, dày và ướt át, liếm trên mặt đem lại cảm giác rất dễ chịu mà cũng ngượng ngùng khó tả. Nàng ta thấy mình nên đẩy kế phụ ra, nhưng rồi lại nghĩ đẩy kế phụ ra một cách thô lỗ như thế thì vô lễ quá. Kế phụ chỉ đang chữa nốt muỗi đốt cho nàng ta thôi mà.
Một thoáng bối rối ấy khiến Trình Duyệt Sanh quên bẵng từ chối. Kế phụ vẫn còn đang bôi nước bọt không ngơi nghỉ, dường như không còn ngứa như trước đó nữa thật. Nàng ta bảo với kế phụ rằng mình hết ngứa rồi, nhưng ông ta lại nói như thế vẫn chưa đủ, nốt muỗi đốt vẫn chưa lặn, phải liếm tiếp, nếu không thì chút nữa sẽ ngứa lại.
Kế phụ vừa liếm vừa giải thích với nàng ta: “Con nhớ trước đây cha từng nói với con về câu trâu già liếm con chưa? Cha liếm con cũng giống như trâu già liếm nghé con vậy.”
Trình Duyệt Sanh nghĩ lại thấy cũng có lý, sự mắc cỡ trong lòng vơi đi phần nào.
Dần dần, phạm vi liếm của kế phụ càng lúc càng rộng, nửa bên mặt của nàng ta đều bị kế phụ liếm đến ướt đẫm. Đầu lưỡi ông ta không ngừng lướt qua khóe miệng của nàng ta, sau đó là toàn bộ bờ môi.
Kế phụ nói tiếp: “Trâu già liếm nghé con, quạ đen khi cha mẹ về già sẽ quay lại chăm sóc.”
Sau đó, ông ta đưa đầu lưỡi vào khuôn miệng nữ nhi mình và thủ thỉ: “Chim mẹ cũng mớm mồi cho chim con như thế này đây.”
Đầu lưỡi kế phụ thỏa sức khuấy đảo làm nước miếng chảy ra khỏi miệng nàng ta một cách mất kiểm soát. Gốc lưỡi trở nên tê dại vì bị ông ta mút. Nàng ta thở hổn hển vì sung sướng.
“Con muốn học tiếp không?” Kế phụ hỏi nàng ta.
Ma xui quỷ khiến, Trình Duyệt Sanh gật đầu. Tiếp đến, kế phụ cởi váy nàng ta ra, hai tay ôm lấy hai trái bánh bao mơn mởn, chưa dậy thì hoàn toàn của nàng ta. Đầu ngón tay vân vê nhụy hoa đỏ thắm, nhỏ bé trên đỉnh bánh bao, Trình Duyệt Sanh khẽ kêu lên, nghe tiếng kế phụ cất lên bên tai: “Con muỗi to lúc nãy chui vào y phục con đốt thêm hai nốt nữa rồi, xem chúng đỏ chưa này.”
Nàng ta thẹn quá không chịu nổi, lắp ba lắp bắp giải thích: “Cha, đó, đó không phải là muỗi đốt đâu ạ…”
“Vậy chứ là gì?”
“Là, là…” Nàng ta không dám thốt thành lời.
“Là cái gì?” Miệng kế phụ gặng hỏi, tay cũng không ngơi nghỉ, ngón trỏ khảy đầu nhũ nhạy cảm của nàng ta hết lần này đến lần khác.
Cảm giác tê dại không ngừng lan rộng từ đầu ngón tay của kế phụ, khiến Trình Duyệt Sanh không sao nén nỗi tiếng rên khe khẽ.
Đợi mãi không thấy nàng ta trả lời, kế phụ khẳng định: “Chắc chắn là muỗi đốt, để cha liếm cho con.”
Kế phụ kề sát cái miệng to của mình lên, nàng ta lại khẽ buông tiếng rên. Khi kế phụ ngậm đầu nhũ hồng nhuận, non nớt của nàng ta rồi thay phiên mút, liếm, Trình Duyệt Sanh ngỡ như cơn tê dại đã lấn chiếm từng sợi tóc của mình, có thứ gì đó trong cơ thể tuôn trào ra ngoài một cách mất kiểm soát, cứ như có kinh nguyệt vậy. Điều đó làm nàng ta bứt rứt nhấc chân lên.
Kế phụ phát hiện động tác này của nàng ta, thò tay vào giữa hai chân nàng ta: “Ở đây cũng ngứa sao?”
Trình Duyệt Sanh gật đầu, đúng là ngứa thật, nhưng không phải ngứa như khi bị muỗi đốt mà ngứa như bị kiến bò. Song, kế phụ vẫn khăng khăng nói đó là muỗi cắn, luồn vào đũng quần của nàng ta, vuốt ve đến khi nàng ta trừng mắt, đầu ngón chân cuộn tròn vì sướng rơn.
Từ trước đến nay, Trình Duyệt Sanh chưa bao giờ trải qua khoái cảm nào như lúc này. Tuy nhiên, không thể tin được bờ môi, chiếc lưỡi của kế phụ còn làm nàng ta sảng khoái hơn cả ngón tay nữa. Ông ta cứ liếm rồi mút, lặp đi lặp lại liên tục, khiến nàng ta sướng đến nỗi run bần bật. Vào một phút giây nào đó, Trình Duyệt Sanh không nhẫn nhịn nổi, tiểu ra, đầu óc trống rỗng.
Chờ nàng ta hoàn hồn, kế phụ tiếp tục dẫn dắt: “Trâu già liếm nghé con, quạ đen khi cha mẹ về già sẽ quay lại chăm sóc, dê con quỳ xuống khi bú sữa. Cha không có sữa ở trên nhưng ở dưới có, con bú một hồi sẽ có.”
Nói xong câu ấy, kế phụ cởi quần ngay trước mặt Trình Duyệt Sanh, chỉ vào thứ khổng lồ giữa hai chân và nói: “Đây là gậy sữa của cha, con liếm rồi ngậm, mút một hồi là ra sữa.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận