Chương 243

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 243

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Thấy ba ba cũng đi rồi, đột nhiên cô ép mặt lại gần đẩy thịt tôm trong miệng mình vào trong khoang miệng anh.
Ôn Điềm dùng sức hôn lên môi anh, hệt như đang nấm hương vị còn lưu lại trong miệng anh.
“Anh, đừng đi.” Cô dán gần chóp mũi anh nói nhỏ: “Muốn đi cũng phải dẫn em theo nữa.”
Anh nhìn Ôn Điềm thật chăm chú, không nói gì, sau đó anh đè chặt gáy cô dùng sức hôn lên.
Hệt như muốn lưu giữ độ ẩm và hương vị này cả đời.
Đêm đó, sau khi về nhà, mẹ lấy lý do không khỏe gọi Ôn Điềm lên lầu với bà, vì thế kế hoạch xem điện ảnh với anh trai của cô bị thất bại.
Ngày hôm sau, Ôn Diệc Tư thu dọn đồ đạc như muốn ra ngoài, vừa lúc bị Ôn Điềm đang ngồi chơi di động dưới lầu đụng phải.
Hiện tại vẫn còn sớm, cơm sáng còn chưa được bưng lên.
Ôn Điềm nhìn chằm chằm balo trên vai Ôn Diệc Tư một hồi, sau đó lại dùng ánh mắt tìm tòi nhìn kỹ ánh mắt anh, cuối cùng đứng dậy đi tới, không nhẹ không nặng hỏi: “Anh lại đi đâu?”
Ôn Diệc Tư đẩy mắt kính, trầm mặc một hồi mới nói: “Anh đi ra ngoài có việc.”
“Chuyện gì? Em cũng muốn đi.” Ôn Điềm lại phát huy đặc tính dính người nhất quán.
UuO
Từ nhỏ cô đã chẳng có bạn bè gì mấy lại mê chơi, cho nên vừa bắt được một người nguyện ý ở bên cạnh cô, cô sẽ không buông tay.
“Em không tiện đi.” Anh trực tiếp nói một câu xong đi lướt qua cô.
Ôn Điềm nhíu mi: “Chuyện gì mà em không tiện đi? Có phải anh muốn ra ngoài vụng tuột gặp cô gái xinh đẹp nào không?”
Ôn Diệc Tư không nhịn được lắc đầu cười: “Cô gái nào cũng không xinh đẹp bằng em.”
Ôn Điểm chu môi: “Anh biết là được.”
Anh nhìn Ôn Điềm, thấp giọng nói: “Anh có việc đi tìm Khanh Cam Văn.”
Cô chỉ muốn biết hướng đi của anh, cũng không thật sự một hai muốn cùng anh ra ngoài, vì thế lúc này cô rất hiểu ý gật đầu.
“Đã biết, anh đi đi, khi về nhớ mua cho em một ly trà sữa.”
“Lần trước em uống xong đã phải nằm viện, giờ còn muốn uống?”
Ôn Điềm chẳng hề để ý: “Vậy thì thế nào? Cũng không thể bắt em từ nay về sau không được uống trà sữa nữa, đúng không? Trà sữa rất ngon nha, thứ đáng ghê tởm là con gián.”
Ôn Diệc Tư cười cười, xoa đầu cô: “Được rồi, trở về sẽ mua cho em.”
Bên ngoài phòng khám bệnh, mới sáng sớm đã có người bắt đầu xếp hàng khám bệnh.
Khi gọi tới số mười ba, Khanh Cam Văn vừa nhìn máy tính vừa nói: “Mời ngồi.”
Đợi khi anh thu hồi tầm mắt nhìn qua mới phát hiện người ngồi đối diện mình là Ôn Diệc Tư.

Bình luận (0)

Để lại bình luận