Chương 243

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 243

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

242 Đêm đó chúng ta ở trong phòng ngủ ân ái 3
Cô phát tiết từng tiếng thóa mạ, bộ ngực chập trùng càng bị anh ta nặng nề cọ lấy.
Phản quang nhuộm mắt Lục Nhất Hoài thành thâm đen, sắc bén lại mang theo nam tính đặc thù, tham muốn giữ lấy.
Nghe được tiếng thiếu nữ mắng chửi, trong mắt anh ta lướt qua ý cười nghiền ngẫm, chỉ là giọng nói vẫn trầm thấp hữu lực như cũ “Còn nhớ rõ tối hôm kỷ niệm ngày thành lập trường không?”
Người đàn ông ý vị không rõ trong lời nói khiến trong lòng Lâm Chi Nam giật thót, trên mặt vẫn giống như cũ, lại không mắng nữa.
“Sau khi em uống rượu sẽ tác dụng lên lớn não, mang đến tác dụng làm cho vỏ lớn não tê dại.”
Anh ta cúi đầu nhìn cô, giọng điệu lười biếng, nhưng sau khi tỉnh lại cũng chẳng phải là hoàn toàn không nhớ gì, thậm chí…”
“Rốt cuộc thì anh muốn nói gì?” Lâm Chi Nam lạnh lùng cắt ngang.
Chút bối rối trong lòng bị cô cố gắng che giấu, càng thêm dùng sức giãy dụa trừng anh ta, Lục Nhất Hoài lại dễ như trở bàn tay đến gần cô, mỗi tấc đều xâm nhập phù hợp.
“Quên rồi sao?” Môi mỏng của người đàn ông ghé sát vào lỗ tai cô, nỉ non.
Giọng nói khàn khàn này giống như đang vuốt ve lên sống lưng Lâm Chi Nam, cô vô thức run lên, phần gáy bị ép ngước lên, thật sâu nhìn anh ta.
Hai mắt người đàn ông giống như thủy triều, lộ ra ngọn lửa hừng hực không giống thường.
“Chúng ta ở trên ghế sofa hôn môi, sau đó…”
Hô hấp cô ngừng lại, Lục Nhất Hoài đã nhận ra, anh ta cong môi, ghé vào miệng cô, càng sâu kích thích cô.
Anh ta vừa thổi khí vừa nói.
“Sau đó ân ái.”
Trong khung cảnh tuyết trắng, anh ta gần trong gang tấc, hơi thở lại vô cùng có tính xâm lược, giống như đồng tử âm trầm của anh ta vậy.
Nam tính xa lạ khiến trong lòng Lâm Chi Nam rối loạn, vô thức cười lạnh “Anh đang kể chuyện cười ư?”
Cô nói “Sao tôi không nhớ rõ chúng ta khi nào thì làm…”
“Xem ra em sớm nhớ ra.” Một tiếng uể oải cắt ngang.
Lâm Chi Nam sững sờ, ngước mắt nhìn lên, khoảng cách gần hô hấp lẫn nhau đan xen, đôi tròng mắt kia ở trong góc tối vô cùng sáng ngời, không chớp mắt đến gần cô, mang theo nghiền ngẫm và trêu đùa.
Lúc này cô mới phát hiện ra mình đã trúng kế của anh ta, mím môi không nói.
“Chuyện tối đó hẳn là anh rất rõ ràng.”
Trong ngực, cô mềm mại đến không thể tưởng tượng nổi, Lục Nhất Hoài mượn ánh nắng bên ngoài tinh tế xem xét tường tận, vầng trán no đủ, mũi cao, bên dưới là đôi môi đỏ duyên dáng.
Hơi động một cái khiến cho người ta hận không thể cúi đầu xuống âu yếm.

Bình luận (0)

Để lại bình luận