Chương 244

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 244

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

243 Uy hiếp, dùng cầu tuyết ném anh ta 1
Cô vẫn là dáng vẻ ngây thơ kia, đôi mắt hồ ly đen nhánh nhìn chằm chằm anh ta, giống như một chú hươu nhỏ không kìm nén được kinh hoảng.
Trong lòng người đàn ông chỉ cảm thấy tê dại không thể nắm lấy, rõ ràng đã xem như ôm cô trong ngực, nhưng vẫn còn phải liều mạng đè nén xúc động càng sâu chiếm hữu cô hơn.
Anh ta nhìn cô, ý tứ sâu xa nói “Vậy em nói xem tối hôm đó chúng ta làm gì?”
Trong lời nói của người đàn ông không chút che đậy mập mờ, Lâm Chi Nam giãy dụa đều bị người ta tùy tiện áp chế.
Người này thật đúng là tường đồng vách sắt, trong lúc vặn vẹo, nhiệt độ nóng rực ở l ng ngực anh ta cách lớp quần áo truyền đến, ngay cả hơi thở cũng nặng nề.
Cô bị chọc tức đáp “Chẳng lẽ anh không biết tối đó tôi nhận nhầm người sao.”
Bàn tay đang túm lấy cổ tay cô hơi dừng lại, Lâm Chi Nam ngửa đầu lên nhìn anh ta, trực tiếp bật lại “Tối đó tôi uống say, cho rằng anh là Giang Đình.”
“Chẳng lẽ anh không rõ sao?”
Vừa mới nói xong, cô nhìn thấy sắc mặt người đàn ông âm trầm hơn, cơ bắp căng cứng, không biết trong tim anh ta đau đớn bao nhiêu, trong mắt đã sinh ra ý lạnh.
Lâm Chi Nam cho rằng mình không nợ người này cái gì, từ trước đến nay, cô hoàn toàn không có kiên nhẫn dây dưa với người khác, cô giãy dụa muốn từ trong ngực anh ta tránh ra, tường đồng vách sắt áp chế lên ngực cô lại ác liệt đè lên.
Lục Nhất Hoài xích lại gần, trực tiếp ngậm lấy vành tai cô khẽ cắn.
“Á ” Cô trầm thấp kêu lên một tiếng, cơ thể đã run rẩy, trực tiếp mềm nhũn thành vũng nước, co quắp tiến vào trong ngực anh ta.
Đây là chỗ mẫn cảm nhất của Lâm Chi Nam, lỗ tai cô đỏ ửng vì xấu hổ, giận dữ, cô ngửa đầu hung hăng trừng anh ta.
Sắc mặt người đàn ông vẫn khó coi như cũ, môi mỏng trực tiếp áp xuống “Giang Đình có biết chuyện em lừa cậu ấy không?”
Đôi mắt đen ẩn nhẫn giống như liệt hỏa muốn thiêu đốt tất cả, Lâm Chi Nam nín thở.
Lục Nhất Hoài chậm rãi nói “Em tương kế tựu kế thông qua Đường Tử Dự và Trương Cố Dương tiếp cận Giang Đình, tâm kế thật đúng là dùng thành thạo.”
Lời này khiến cho lông mi cô khẽ run lên, trên gương mặt trang nhã cũng chậm rãi ửng đỏ, người đàn ông càng cảm thấy chưa hết giận, bị một câu hời hợt của cô kích thích hoang vu trong lòng.
Lục phủ ngũ tạng như rối bời, ngay cả hô hấp cũng không thông thuận.
Anh ta nhìn cô một lúc lâu, cong môi cười “Nếu như Giang Đình biết anh hùng cứu mỹ nhân của cậu ấy chỉ là thủ đoạn của em, không biết cậu ấy sẽ nghĩ như thế nào?”
“Có muốn đi nói cho cậu ấy biết không?”

Bình luận (0)

Để lại bình luận