Chương 245

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 245

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Phần lớn lệ quỷ đều mặc xiêm y đỏ, oán khí càng nhiều thì sắc đỏ càng đậm. Màu đỏ trên trang phục nữ quỷ ở trong kia mặc đã đậm đến mức gần như chuyển sang màu đen, chỉ mới nhìn qua khe cửa sổ thôi mà đã cảm nhận được oán khí mãnh liệt toát ra từ người nàng ta rồi.
Trái ngược với thứ oán khí kinh khủng ấy là tướng mạo chim sa cá lặn của nàng ta. Một nữ nhân với sắc đẹp mỹ miều đến độ khiến người ta hãi hùng.
Giờ phút này, nữ quỷ đang ngồi xổm giữa hai chân Lâm lớn nhân, khẽ vuốt ve đũng quần của ông ta. Tuy nhiên, Lâm lớn nhân không hề nhận ra sự tồn tại của nàng ta, ông ta vừa trò chuyện với Trình Văn Châu vừa bứt rứt đổi tư thế gác chân không ngừng nhằm che giấu sự khác thường giữa hai chân mình.
Nhưng dù sao Trình Văn Châu cũng là nam nhân, lại còn là cao thủ chốn ăn chơi, sao có thể không nhận ra sự khác lạ của Lâm lớn nhân được? Ông ta mỉm cười rủ rê: “Nghe nói vườn Quần Phương vừa có thêm vài đóa hoa kiều diễm, ai nấy cũng có tướng mạo sánh ngang với Tây Thi, xinh tươi như ngọc, vòng eo mảnh mai như cành liễu, bồng đào trắng nõn như ngọc. Không biết hôm nay Lâm huynh có nhàn rỗi đến vườn Quần Phương ngắm hoa cùng ta không?”
“Thôi khỏi, chẳng biết tại sao mấy ngày nay cái đó của ta cứ bứt rứt từ sáng đến tối, lớn phu không khám ra bệnh gì, dùng thuốc cũng không hạ hỏa nổi. Chỉ khi rong ruổi trong người Mãn di nương kia thì mới đỡ hơn.”
“Có khi nào di nương kia đã sử dụng thủ đoạn gì đó để tranh sủng không?”
“Khó mà nói được. Lúc trước cũng có một lần thứ đó của ta tự dưng ngứa ghê gớm, Mãn di nương cũng chữa cho ta bằng cơ thể nàng ấy. Khéo thân hình nàng ấy thần kỳ thật cũng nên.”
Lâm lớn nhân đang nhắc đến chuyện ở ôn tuyền sơn trang lúc trước. Đến tận bây giờ, ông ta vẫn chưa phát hiện thứ chất lỏng đó là do Mãn di nương dùng nước củ mài để làm ra.
Yến Tuyền và Tống Thanh Dương nhìn nhau, tâm linh tương thông với đối phương. Lệ quỷ này có liên quan đến Mãn di nương!
“Mãn di nương sai nha hoàn đến ôn tuyền sơn trang để tạ ơn Ưng bà bà, rõ ràng nàng ta cho rằng thuật hòa hợp của Ưng bà bà đã phát huy tác dụng. Nhưng thuật hòa hợp của Ưng bà bà chỉ là lời bịa đặt, không hề liên quan gì đến nữ quỷ mà?”
Yến Tuyền chẳng hiểu chuyện gì đang xảy ra, khẽ nói thắc mắc của mình cho Tống Thanh Dương nghe.
“Muội còn nhớ Ưng bà bà nói họ làm phép ở đâu không?”
“Một ngôi miếu xập xệ ở gần đây.”
“Chính là nó. Một số miếu thờ được xây không phải để cúng bái mà để trấn áp tai họa. Có lẽ hành động bậy bạ của bọn Ưng bà bà đã thả lệ quỷ đang bị trấn áp trong ngôi miếu xập xệ ấy ra ngoài cũng nên.”
“Lẽ nào nữ quỷ niệm tình Mãn di nương thả mình ra nên giúp Mãn di nương tranh sủng?”
Cái này thì Tống Thanh Dương không biết, phải hỏi bản thân nữ quỷ mới rõ được. Cơ mà nhìn vào trạng thái của Lâm lớn nhân hiện giờ thì ông ta đã suy nhược lắm rồi, nếu tiếp tục phóng túng, không biết tiết chế như vậy thì e rằng sẽ xảy ra án mạng mất.
“Hừ! Ông ta chết cũng đáng đời!”
Trong lúc hai người họ nói chuyện, Lâm lớn nhân và Trình Văn Châu ở trong phòng cũng đã tán gẫu chuyện bên lề xong, đi vào chủ đề chính. Lâm lớn nhân hỏi thăm về chuyện giữa Trình Văn Châu và kế nữ Trình Duyệt Sanh của ông ta.
Trình Văn Châu không hề giấu giếm gì trước mặt Lâm lớn nhân, thú thật: “Việc này kể ra thì cũng hơi xấu hổ. Hôm đó ta hồ đồ nhất thời, bị cơ thể nhễ nhại mồ hôi của nó dụ dỗ nên không cầm lòng được, làm chuyện đó với nó. Muốn trách thì phải trách đứa trẻ kia không biết nam nữ thụ thụ bất thân, thừa biết ta không phải cha ruột của nó mà vẫn kè kè bên ta mãi. Một nam nhân huyết khí phương cương như ta sao mà chịu nổi?”
Lúc thốt những lời này, Trình Văn Châu tỏ ra vô cùng oan ức, đổ mọi trách nhiệm lên đầu kế nữ.
“Lâm huynh cũng biết đấy, ta ít con nối dõi, nếu nó không mang thai thì ta đã không gây ra chuyện này để nhờ Lâm huynh xử lý giúp rồi. Cũng tại tên Vạn Thủ Kinh xui xẻo đó nữa, ai bảo hắn uống say quá làm gì? Nếu hắn uống ít hơn một chút thì ta đã không chọn hắn làm kẻ hứng thay rồi.”
Tất cả những lời Trình Văn Châu nói sau đó đều đổ lỗi cho kẻ khác, Yến Tuyền nghe mà tức sôi máu, thiếu điều lao vào vả ông ta hai phát.
Nữ quỷ cũng giận dữ như nàng. Nàng ta vừa nổi giận thì trong phòng ngay lập tức lạnh tanh như rơi vào hầm băng, y phục đỏ nàng ta mặc cũng thấm máu, nhỏ tí tách lên người Lâm lớn nhân.
Mấy người Trình Văn Châu không nhìn thấy nữ quỷ, chỉ cảm nhận được cơn rét thấu xương, không kiềm được mà run cầm cập.
Lâm lớn nhân bị máu nữ quỷ rơi trúng nên còn lạnh hơn nữa, mặt mày tím tái hết cả. Tống Thanh Dương vội vàng rút cây sáo quỷ bên hông Yến Tuyền ra, bảo nàng mau thổi.
Tiếng sáo thu hút sự chú ý của nữ quỷ, làm nàng ta phát hiện Yến Tuyền và Tống Thanh Dương đang nấp ở bên ngoài. Nữ quỷ phất tay áo đỏ, cửa sổ vỡ tan tành.
“Người đâu!” Lâm lớn nhân tưởng Tống Thanh Dương và Yến Tuyền là kẻ đứng sau chuyện này, hớt hải gọi người tới, không hề hay biết rằng tiếng rống của mình đã thu hút sự chú ý của nữ quỷ về mình lại. Nữ quỷ nhấc tay trái toan lấy mạng ông ta, cũng may Tống Thanh Dương dùng kiếm ngăn cản cho ông ta kịp thời, nhờ vậy Lâm lớn nhân mới không đi đời nhà ma tại chỗ.
Song, Lâm lớn nhân và Trình Văn Châu quá bàng hoàng hoàn toàn không nhận ra Tống Thanh Dương đang cứu họ, vừa gào thét kêu người tới vừa chạy trốn với cái quần thấm đẫm nước tiểu, thế là họ càng gần nữ quỷ hơn nữa. Nữ quỷ hất đầu, hai người họ bị mái tóc dài của nàng ta kéo lên.
Giữa lúc sợ hãi tột độ, họ nhìn thấy gương mặt dữ dằn của nữ quỷ. Bấy giờ hai kẻ này mới biết ai mới là kẻ muốn giết mình.
Nữ quỷ vừa giằng co với Tống Thanh Dương vừa siết hai người họ bằng mái tóc đen, càng lúc càng siết chặt hơn. Không lâu sau đó, tóc thắt sâu vào da thịt họ, màu tươi tràn ra, theo mớ tóc đen giọt xuống.
Nghe thấy tiếng kêu, đám nha dịch kéo nhau đến đây. Tất cả đều bị cảnh tượng trước mắt dọa sợ, không một ai dám liều mình xông tới giải cứu Lâm lớn nhân, trừ Yến Tuyền. Nhân lúc hỗn loạn, nữ quỷ không chú ý, nàng lặng lẽ lẻn tới, quất phất trần lên mái tóc đen của nữ quỷ.
Bị phất trần quất trúng, tóc đen thoắt cái rụt về như bị lửa đốt. Lâm lớn nhân và Trình Văn Châu được đỡ xuống.
Không nghi ngờ gì nữa, hành động của Yến Tuyền càng chọc giận nữ quỷ hơn. Oán khí trên người nàng ta tăng vọt, toàn bộ nha môn đều bị bao trùm trong oán khí của nàng ta. Tất cả mọi người chìm vào sợ hãi.
“Ngươi tức giận vì lời lẽ của Trình Văn Châu, nhất định là một quỷ tốt, có gì chúng ta từ từ nói!”
Yến Tuyền muốn giảng hòa với nàng ta.
“Giết chúng thôi thì dễ như trở bàn tay, nhưng sau đó thì sao? Những người khác không biết tội lỗi của chúng, tưởng chúng là người vô tội bị hại. Thậm chí một vài nạn nhân bị thao túng còn không biết mình là nạn nhân nữa cơ!”
Dường như lời nói của Yến Tuyền có tác dụng với nữ quỷ, oán khí xung quanh nhạt đi trông thấy. Thấy vậy, Yến Tuyền cố gắng kể lại toàn bộ chuyện Trình Duyệt Sanh.
Nghe chuyện của Trình Duyệt Sanh xong, nữ quỷ không đánh nhau với Tống Thanh Dương nữa, đồng ý nghe theo cách của họ, để pháp luật trừng trị bọn chúng.
Bị nữ quỷ theo dõi, Lâm lớn nhân không dám bao che Trình Văn Châu nữa, làm liền một mạch đầy đủ quy trình từ bắt người, tra khảo, kết án đến nhốt vào lớn lao mà không cần biết có phù hợp với quy định hay không. Chỉ chờ canh ba trưa mai sẽ đưa Trình Văn Châu ra chém đầu thị chúng.
Trải qua vụ việc kinh hoàng này, không chờ bị nữ quỷ trừng trị, Lâm lớn nhân đã bệnh liệt giường ngay trong buổi tối kết án. Mấy ngày nay, ông ta vốn túng dục quá độ vì bị nữ quỷ dụ dỗ, nay vừa đổ bệnh đã không mở mắt nổi, thậm chí Trình Văn Châu còn chết trước giờ chém đầu buổi trưa một khắc.
Chân tướng đã rõ, ban đầu người của Trình gia không tin, sau đó thì ai cũng phẫn nộ. Trình phu nhân tự trách bản thân, nói báo ứng đã đến, hối hận vì lúc trước đã hãm hại con của tiểu thiếp để rồi nữ nhi mình cũng phải hứng chịu nghiệp báo.
Trình Duyệt Sanh đã phá thai, thẫn thờ như thể đã bị rút cạn sức lực. Nàng ta chưa thể nào chấp nhận nổi chuyện thứ mình cho là tình yêu đích thực chỉ là lời nói dối, chỉ là trò lừa bịp mà thôi.
Lâm phu nhân đưa nhi tử và nữ nhi về quê quán của Lâm lớn nhân. Tất cả tiểu thiếp của Lâm lớn nhân ở huyện Bình Hợp đều bị bà ta bán tại chỗ, Mãn di nương cũng không phải là ngoại lệ.
Mãn di nương còn nhỏ, có vẻ ngoài xinh tươi, mơn mởn, được một thương nhân vừa mất tức phụ mua về làm kế thê.
Yến Tuyền và Tống Thanh Dương không biết cuộc đời họ mai sau sẽ như thế nào. Điều hai người họ có thể làm chỉ là chúc phúc mà thôi.

Bình luận (0)

Để lại bình luận