Chương 245

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 245

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Đừng… Đừng xé hỏng…” Mẹ Tống vừa thở dốc, vừa ngăn cản động tác thô lỗ của anh ta.
“Mẹ, mẹ… Con muốn thao tao bức của mẹ…”
“A… Nhẹ một chút…”
Rõ ràng là người phụ nữ cũng bị con trai cường tráng trêu chọc đến phát tình, gương mặt ửng đỏ cởi cúc áo trên người mình giúp anh ta.
Chỉ một lát sau đã để lộ nhũ thịt bự, Tống Ninh gấp không đợi nổi mà vùi đầu vào ngực bà ấy.
Hạ Vân nhìn cả người đều tê dại, cô đang định nói gì đó với cha thì bị hắn ôm lấy mông từ phía sau, đè thấp eo, sau đó đại côn thịt của hắn thao mạnh vào…
“Ừm…”
Hạ Vân kêu lên một tiếng, sướng đến mức đôi mắt trợn trắng.
Chuyện tình ái này chỉ cần làm 1 lần, vậy thì sẽ có vô số lần.
Cho dù có người tɾong lòng kháng cự, nhưng hưởng qua tư vị tɾong đó xong, thì rất khó từ chối, có lẽ mẹ Tống có loại tâm trạng này.
Bà ấy kháng cự con trai, là vì huyết thống tình thân, đạo đức luân lý, bà ấy không bước qua được cánh cửa kia, nhưng dễ dàng để con trai thực hiện được, là vì bà ấy không thể chống cự dục vọng ẩn nấp tɾong cơ thể.
Dưới hai loại cảm xúc này lôi kéo, có lẽ bà ấy càng đau khổ hơn Tống Ninh thản nhiên đối mặt.
Hạ Vân hơi đau lòng bọn họ, lại cảm thấy mình cũng đủ may mắn, cũng đủ hạnh phúc, có người cha sủng ái cô vô điều kiện.
Cô đang nghĩ lung tung, người đàn ông phía sau lại dùng sức cắm, cắm đến cô suýt nữa lao về trước.
“Ừm…”
Cô hừ nhẹ một tiếng, đôi tay chống lên mặt đất ổn định cơ thể.
Hoa huyệt tràn lan tao thủy dễ dàng bị côn thịt của cha cắm đến chỗ sâu nhất, cảm giác bị căng đến tràn đầy thực sự quá thoải mái.
Cô lắc mông, thoải mái đến mức hừ hừ.
Ngay sau đó nghĩ cách gần như vậy có thể nghe thấy tiếng kêu của mẹ Tống, vậy có phải bọn họ cũng có thể nghe được động tĩnh bên này hay không?
Vì thế cô vội cắn môi, nhịn xuống tiếng rên rỉ sắp buột miệng thốt ra.
Hạ Minh Viễn rất thích nghe cô kêu, tiếng kêu giường vừa mềm vừa tao quả thực là thuốc kích thích.
“Sao không kêu?” Hắn đẩy eo hông, vừa thao con gái vừa hỏi.
Hạ Vân vội lắc đầu, ánh mắt mê ly “Sẽ bị nghe thấy được.”
“Sợ cái gì, con kêu còn dễ nghe hơn bà ấy.” Hạ Minh Viễn dỗ cô.
Hạ Vân không tin “Dì Tống xinh đẹp như vậy… Kêu càng dễ nghe… Ừm…”
Cô còn chưa nói hết câu, đã bị cha ở phía sau cắm mãnh liệt, cắm đến cô lao thẳng về trước, mắt đều sắp dán vào bụi cỏ, cô sợ tới mức nhanh chóng rụt người
“Đừng… Nhẹ một chút…”

Bình luận (0)

Để lại bình luận