Chương 245

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 245

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Trần Hoài Tự cười nhẹ: “Dù sao anh cũng là ba nó, nó giống anh cũng đúng.”
Ngôn Trăn nghe ra ý ở ngoài lời của anh, tức giận lại véo eo anh một cái: “Ai cho phép anh làm ba Chocolate?”
“Anh sẽ làm một người ba tốt. ” Anh chống trán cô, nhìn vào mắt cô, “Bảo bối, cho anh một cơ hội được không?”
Dường như bên trong ánh mắt chuyên chú đó vĩnh viễn chỉ chứa duy nhất hình bóng cô, ngữ khí ôn nhu hoàn toàn khác biệt với ngày xưa.
Cô phát hiện mình căn bản không có cách nào cự tuyệt.
Cô nhẹ nhàng hít thở, mím môi: “Đây chính là vấn đề anh muốn hỏi em sao? Trò chơi.”
“Xem như vậy.”
“Vậy đến lúc đó anh hỏi lại em lần nữa.” Cô kiên định nói, “Em sẽ cho anh đáp án.”
“Được.” Anh khẽ thở dài, “Anh cũng cảm thấy trường hợp này không thích hợp lắm.”
Hôm nay hoàn toàn là do anh xúc động, khiến anh thổ lộ toàn bộ lời nói trong lòng với cô, mà biểu lộ tâm ý, vốn nên dưới khung cảnh chính thức hơn, lãng mạn hơn.
Là anh nhất thời xúc động.
Hai người ôm nhau ấm áp một hồi, Trần Hoài Tự nhìn đồng hồ: “Đi thôi, tan tầm rồi, dẫn em đi ăn cơm tối.”
Ngôn Trăn từ trên sô pha đứng lên, đi theo anh ra ngoài cửa.
Anh nhẹ nhàng đỡ eo cô một chút, lơ đãng nhìn vào cổ áo khoác hơi mở của cô, chú ý tới chỗ bên trên ngực một chút, thấy dấu hiệu hoa văn quen thuộc.
Không phải áo sơ mi thông thường.
Trần Hoài Tự học ba năm ở trường trung học Ninh Xuyên, sao có thể không nhận ra hình dạng huy hiệu trường.
Nghiêm túc mà nói, Ngôn Trăn thậm chí xem như đàn em của anh. Tuy rằng lúc cô lên trung học, anh đã sớm tốt nghiệp.
Anh hỏi: “Sao hôm nay em lại mặc đồng phục? Ở trường có hoạt động gì sao?”
Hôm nay là kỷ niệm ngày thành lập trường cũ sao? Anh có chút nhớ không ra.
Ngôn Trăn không trả lời vấn đề của anh, hỏi ngược lại: “Anh không thích hả?”
Bước chân Trần Hoài Tự đột nhiên dừng lại, ngón tay đặt lên nắm cửa, chậm chạp không động đậy, có chút ngoài ý muốn nhìn về phía cô.
Ngôn Trăn lần đầu làm loại chuyện này, da mặt lại mỏng, bị ánh mắt của anh nhìn chằm chằm không được tự nhiên, cho rằng anh không cảm kích, thúc giục anh nhanh chóng mở cửa, vội vàng nói sang chuyện khác: “Em đói bụng rồi, chúng ta nhanh đi ăn cơm.”
Anh hiểu được, thanh âm rất thấp: “Mặc cho anh xem sao?”
“Đúng vậy.” Ngôn Trăn vò đầu bứt tai, “Tới câu dẫn anh đó, anh có ý kiến gì không?”
______________
Sắp có văn phòng, đồng phục play ahhh…
(๑˃ᴗ˂)ﻭ Yeah
Lên chương luôn không ạ (¯▿¯)?

Bình luận (0)

Để lại bình luận