Chương 246

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 246

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Sau khi sự việc giải quyết xong, nữ quỷ đang định rời đi thì bị Tống Thanh Dương ngăn lại, bọn họ còn có rất nhiều vấn đề muốn hỏi nữ quỷ, chẳng hạn như rốt cuộc nàng ta có phải bị Ưng bà bà và Mãn di nương đánh bậy đánh bạ thả ra từ trong miếu hay không.
“Đúng vậy, chỉ có điều ta đi theo Mãn di nương đến nha môn cũng không phải để giúp Mãn di nương mà là để giết cái tên trêu hoa ghẹo nguyệt, đứng núi này trông núi nọ phụ bạc Lâm lớn nhân kia.”
Những kẻ háo sắc đều nói chết dưới hoa mẫu đơn, thành quỷ cũng phong lưu, nàng ta sẽ khiến từng người từng người bọn họ phong lưu đến chết. Về phần tại sao chỉ để Mãn di nương có thể tạm thời giải tỏa ham muốn của ông ta chẳng qua là vì thấy Mãn di nương muốn nhận được sủng ái của ông ta, thuận nước đẩy thuyền làm một ân huệ mà thôi, cũng coi như báo đáp Mãn di nương đã thả nàng ta ra khỏi miếu. Không ngờ vô tình lại nghe được chuyện Trình Văn Châu cưỡng gian kế nữ, giết người đổ tội cho người khác.
Lúc ấy nàng ta cực kỳ tức giận nên mới không nhịn được nổi giận muốn trực tiếp giết chết hai tên khốn đó.
“Sao ngươi lại căm thù kẻ phụ bạc như vậy? Là vì trước đó từng bị kẻ phụ bạc làm tổn thương sao?”
Nữ quỷ nhìn Yến Tuyền, khẽ gật đầu, sau đó nói: “Ngươi rất giống một người ta từng gặp trước đây nhưng người đó lại là một cô nương.”
Khi đi ra ngoài, đồ nam tiện lợi hơn đồ nữ, chuyến này Yến Tuyền cũng mặc đồ nam, lúc này cũng vậy.
“Sau khi ta chết, hồn phách vô thức trôi dạt theo gió rất lâu, chờ đến khi hoàn hồn lại đã đến một hí viện. Lúc đó cũng là mùa đông, cũng là một ngày giá lạnh thấu xương như hôm nay nhưng cô nương kia chỉ mặc một bộ quần áo mỏng ngồi trên sân khấu không một bóng người, thấp giọng hát “Tất cánh nam nhi đa bạc hạnh, ngộ nhân lưỡng tự thị công danh, điềm ngôn mật ngữ chân hảo thính, thùy tri đô thị na giả ân tình*”. Nàng ấy hát đến nửa đêm, ta nghe đến nửa đêm, cuối cùng nàng ấy hát đến mất cả giọng, không đợi đến trời sáng người đã chết cóng, trở thành quỷ với ta.”
*Tạm dịch: Chung quy nam nhân đều bạc tình, hại người hai chữ là công danh, lời ngon tiếng ngọt dễ nghe lắm, ai ngờ đều là ân tình giả tạo.
Không biết tại sao nghe nàng ta nhắc đến chuyện này, trong lòng Yến Tuyền lại có cảm giác quen thuộc một cách khó hiểu.
“Nàng ấy khác ta, sau khi chết rất nhanh đã đi đầu thai, ngày hôm sau thi thể bị người ta phát hiện, qua miệng những người khác ta nghe được câu chuyện của nàng ấy. Nàng ấy là nữ nhi duy nhất của chủ gánh hát, kẻ phụ bạc hóa ra lại là thư sinh viết kịch cho gánh hát, hai người trai tài gái sắc, vô cùng xứng đôi, chỉ là nam nhân kia nhà nghèo, trong nhà còn có một người mẹ già ốm yếu bệnh tật.
Chủ gánh hát không nỡ gả nhi nữ của mình cho hắn ta chịu khổ nhưng khổ nỗi nữ nhi đã yêu sâu đậm, không phải hắn ta thì sẽ không gả, bất đắc dĩ cũng chỉ có thể đồng ý với hôn sự của bọn họ.
Sau khi hai người đính hôn, chủ gánh hát bỏ tiền cho nam nhân kia đi thi, hai nhà đã giao hẹn chờ nam nhân thi xong sẽ chính thức thành hôn.
Đợi hơn nửa năm, kỳ thi đã trôi qua từ lâu mà nam nhân vẫn chưa trở về, chủ gánh hát nhờ người nghe ngóng, lúc này mới biết nam nhân đã trở thành con rể quý của phủ đài lớn nhân.
Tin tức truyền về, cô nương không tin, muốn đích thân đi hỏi hắn ta.
Thế đạo hỗn loạn như vậy, chủ gánh hát sao có thể để nữ nhi đi một mình, khuyên can mãi, bảo nữ nhi ở nhà, ông ấy đích thân đi tìm nam nhân hỏi thử nhưng không ngờ vừa mới ra khỏi cổng thành chưa được bao xa đã gặp phải mấy tên thổ phỉ chặn đường cướp của, không chị bị cướp hết tiền tài, chân cũng bị đánh gãy, may mà gặp được người đi đường tốt bụng đưa trở về, nếu không e là phải trên trên đường.
Nhân duyên không còn, phụ thân tàn tật, mọi người đều chỉ trích cô nương tùy hứng, cô nương nghĩ không thông, nửa đêm chạy ra ngoài, chết trên sân khấu.”
Theo lời nữ quỷ nói, từng cảnh tượng thoáng hiện lên trong đầu Yến Tuyền, trong lúc ngẩn ngơ, dường như Yến Tuyền đã nhìn thấy sân khấu, thấy được cô nương ngồi hát trên sân khấu, người đó rõ ràng chính là nàng.
Trong nháy mắt, Yến Tuyền cảm thấy đầu óc choáng váng, hoàn hồn lại thở dốc từng hơi, Tống Thanh Dương vội vàng đỡ nàng, sờ trán nàng: “Sao vậy?”
Yến Tuyền kể cảm giác vừa rồi cho Tống Thanh Dương nghe.
“Xem ra kiếp trước của muội có quan hệ sâu xa với vị cô nương này.”
“Ngươi chính là cô nương hát hí khúc đêm đó chuyển thế?” Nữ quỷ nghe xong cũng hiểu ra.
“Chắc là vậy.” Yến Tuyền tháo tóc ra, lau phấn trên tai, để lộ vành tai đã xỏ khuyên, sau đó bảo nàng ta tiếp tục kể chuyện xảy ra sau đó.
“Cảnh ngộ mà ngươi gặp phải đã khiến hồn phách hỗn độn của ta nhớ lại chuyện lúc còn sống, sau đó ta đi giết hai tên phụ bạc đã phụ lòng chúng ta, sau đó lại giết rất nhiều tên phụ bạc khác, mãi đến khi hòa thượng kia xuất hiện, ta bị ông ta phong ấn dưới ngôi miếu.”
Yến Tuyền không ngờ mình đánh bậy đánh bạ lại thức tỉnh hồn phách của nàng ta, khiến sau này nàng ta giết nhiều người như vậy, sau đó tò mò hỏi: “Khi còn sống ngươi đã gặp chuyện gì?”
“Cũng không khác gì ngươi, chung quy nam nhi đều bạc tình, hại người hai chữ là công danh.”
Nữ quỷ tên là Thanh Ba, lớn tiểu thư của trại Thanh Ba, thúc thúc bá bá, cả nhà đều là thổ phỉ, năm đó cho dù là Hoàng đế đi ngang qua dưới núi của bọn họ cũng phải bỏ tiền ra mua đường.
“Lợi hại như vậy?”
“Cũng nhờ thiên thời địa lợi lúc ấy, khi đó thiên hạ bị chia cắt, chiến hỏa liên miên, triều đình thu thuế quá nặng, ép rất nhiều người phải lên núi làm thổ phỉ. Nếu không phải ta dẫn sói vào nhà, trại Thanh Ba của chúng ta cũng sẽ noi theo trại Ngõa Cương thời xưa khởi nghĩa, một khi thành công, nói không chừng bây giờ thiên hạ này đều là của nhà ta rồi.”
“Là bị gã phụ bạc kia quấy phá?”
“Ừ. Bởi vì ta nhẹ dạ cả tin vào hắn ta, làm hại năm trăm người của trại Thanh Ba bị quan phủ tàn sát gần hết, hắn ta còn muốn tự tay tặng ta cho thủ lĩnh của hắn ta.” Thanh Ba chỉ vào bộ váy cưới màu đỏ trên người: “Đêm hôm đó, một bộ váy đỏ, một ly rượu nhuyễn cốt, một phòng đầy nam nhân to béo mập mạp…”
“Hắn ta đúng không phải là người!”
“Hắn ta căn bản không phải là người!” Bộ váy đỏ trên người Thanh Ba lại thấm đẫm máu tươi, Yến Tuyền thấy thế vội vàng thu lại cơn giận, trấn an nói: “Tuy nói từ xưa nam nhi đều bạc tình, nghìn vàng khó mua trái tim một người nhưng cũng có nhiều người tốt không giống thế. Bây giờ vất vả lắm ngươi mới thoát ra khỏi ngôi miếu, ngươi nên tính toán cho bản thân mình một chút, không thể giết hết những kẻ phụ bạc được.”
Yến Tuyền kéo Tống Thanh Dương qua: “Kiếp trước ta ôm tiếc hận mà chết nhưng kiếp này đã tìm được một mối lương duyên, cũng coi như đã viên mãn, ngươi chắc chắn cũng có thể viên mãn.”
Thanh Ba quan sát Tống Thanh Dương: “Lòng người dễ thay đổi, bây giờ hắn ta tình nồng ý mật với ngươi nhưng không đảm bảo sau này hắn ta sẽ không đứng núi này trông núi nọ.”
“Đúng vậy, lòng người dễ thay đổi, chưa biết chừng sau này ta lại là người thay lòng trước, dù sao thiên hạ cũng có hàng nghìn hàng vạn nam tử, khó có thể đảm bảo rằng ta sẽ không gặp được người phù hợp hơn, hợp thì tụ, không hợp thì tan, vạn vật trong thiên hạ đều là như vậy cả.”
Thanh Ba sửng sốt, dường như không ngờ Yến Tuyền lại nghĩ như vậy, cũng không ngờ còn có thể nghĩ như vậy.
“Thanh Ba, năm tháng trôi qua, bãi bể hóa nương dâu, trại Thanh Ba đã biến thành hư không, kẻ phụ bạc cũng đã hồn tiêu phách tán, nhục thân hóa thành đất, ngươi cũng nên nhìn về phía trước.”
Thanh Ba im lặng một lúc lâu, trong miệng phun ra một luồng khí đen: “Ngươi nói đúng, ta nên nhìn về phía trước.” Lúc rời đi, nàng ta quay sang nói với Yến Tuyền: “Kiếp sau ta không muốn làm người nữa, chỉ muốn hóa thành một con sóng nhẹ*, cuộn theo gió, bơi theo cá, làm một tấm gương phản chiếu thế gian.”
*Sóng nhẹ cũng có nghĩa là Thanh Ba.
Sau khi tiễn Thanh Ba đi, Yến Tuyền cũng thở dài một hơi, Thanh Ba lớn khai sát giới vì nàng, bây giờ cũng được nàng độ, cũng coi như là nhân quả.
Sau khi giải quyết xong chuyện ở huyện Bình Hợp thì trời cũng đã khuya, sắp sang năm mới rồi, Yến Tuyền lấy ra bùa súc địa đã chuẩn bị từ trước, cùng Tống Thanh Dương trở về nhà.
Yến Tuyền cứ nghĩ đêm giao thừa chỉ có mình nàng và Tống Thanh Dương vắng mặt nhưng không ngờ Tam biểu ca và Trăn tỷ nhi cũng không có ở nhà, vẻ mặt di mẫu nặng nề, rõ ràng là đang tức giận.
Yến Tuyền vội vàng cùng Tống Thanh Dương tiến lên hành lễ, giải thích lý do đến muộn với di mẫu, đón tết là vì cầu mong mọi chuyện may mắn thuận lợi, nghĩ rằng di mẫu cũng sẽ không trách cứ bọn họ. Nhưng Yến Tuyền đã đoán sai, chuyện này cũng không dễ giải quyết như vậy.
“Tuyền Nhi, không phải di mẫu trách con, con và Thanh Dương hai đứa làm bậy thì thôi, hôm nay còn lôi kéo Thanh Vân làm bậy theo, đón tết mà không thấy nó với Trăn tỷ nhi đâu, lỡ như xảy ra chuyện gì thì bảo di mẫu phải sống sao?
“Tam biểu ca làm sao cơ ạ?” Yến Tuyền không hiểu chuyện Tam biểu ca dẫn Trăn tỷ nhi đi đâu không thấy có liên quan gì đến nàng.
“Không phải con cho nó bùa súc địa gì đó sao?”
Yến Tuyền sửng sốt, nhớ lại chuyện xảy ra ngày hôm đó, bảo sao lúc đó Tam biểu ca lại cảm thấy hứng thú với bùa súc địa như vậy, hóa ra đã có tính toán trong lòng từ lâu rồi.

Bình luận (0)

Để lại bình luận