Chương 246

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 246

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Làm sao vậy?”
“Nó yêu đương với con gái của chú. Hôm qua chú với vợ chú mới cùng hỏi nó chuyện này, nó trực tiếp nói cho bọn chú biết hai đứa nó đã phát sinh quan hệ.”
“Có phải nó rất hận chứ không? Hạn chú trước kia không chăm sóc tốt cho nó và mẹ nó, khiến bọn họ phải chịu khổ bên ngoài, cho nên hiện tại nó mới tới dùng con gái chú trả thù?”
… Khanh Cam Văn đỡ tay lái, khớp xương trở nên hơi trắng bệch, qua một lúc lâu cuối cùng anh mới bắt đầu hô hấp.
“Trước đó cháu đã giải thích với chú rồi, thời thơ ấu em ấy đã bắt đầu bất lực với cuộc sống, có rất nhiều chuyện tạo thành tổn thương tâm lý rất nghiêm trọng với em ấy.”
“Lúc đó, khi em ấy tới khoa tâm thần, thậm chí mục đích chẳng phải vì thoát khỏi cái gì, em ấy chỉ đơn thuần là vì muốn tiếp tục tồn tại.”
Khanh Cam Văn cố gắng đè nén nước mắt, không khiến giọng nói của mình trở nên run rẩy
“Dù xảy ra bất kỳ chuyện gì em ấy cũng sẽ không để nguyên nhân lên người người khác, em ấy sẽ chỉ biết tự trách mình. Nếu chú một hai cứ phải nói em ấy như vậy, cháu cũng không còn cách nào khác, hiện tại cháu chỉ hi vọng chú có thể xác nhận giúp cháu một chuyện, hôm nay em ấy có về nhà không?”
Khi mẹ Ôn trở về từ bên ngoài, vẻ mặt rất mỏi mệt.
Bà đi tới nhìn vào phòng Ôn Điềm, phát hiện bên trong không có ai, lại đi tới lan can nhìn về phía dì đang quét dọn vệ sinh, hỏi: “Thấy Ôn Điềm đâu không?”
“Dường như đang ở trong phòng anh trai cô bé.”
Sau khi mẹ Ôn nghe được, sắc mặt đột biến, bà bước qua dùng sức đập cửa.
“Ôn Diệc Tư, cậu mở cửa cho tôi! Vậy mà cậu còn dám làm vậy ngay trước mặt tôi?”
Khi Ôn Điềm xoa xoa đôi mắt, vẻ mặt buồn ngủ mông lung mở cửa đã nhìn thấy đôi mắt mẹ Ôn tức tới đỏ bừng lên.
Cô rũ tay, ngáp dài một hơi, hỏi: “Anh con đã về rồi ư? Con chờ anh ấy chờ tới mức ngủ quên mất.”
Mẹ Ôn vừa tức vừa muốn khóc. Nhìn thân thể nho nhỏ của Ôn Điềm, nước mắt lập tức rơi xuống.
Ôn Điềm nhìn mẹ khóc đột ngột như thế, có chút bất an mà mở miệng hô lên: “Mẹ…”.
Bà vẫn cứ không ngừng lắc đầu, không ngừng chảy nước mắt, đột nhiên mở miệng lớn tiếng chất vấn: “Rốt cuộc nó có điểm gì tốt mà con cứ muốn ở chỗ này cả ngày cả đêm vậy!”
Nói xong, bà như tránh ôn thần mà túm tay Ôn Điềm kéo cô ra ngoài.
Ôn Điềm hơi sợ hãi, muốn rút tay mình ra khỏi móng tay bà, giọng nói cũng đã bắt đầu phát run: “Mẹ, đau.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận