Chương 246

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 246

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Em Nghe Không Hiểu Câu Nào
Sao đột nhiên lại có một loại cảm giác bất an lo lắng bé thỏ con mình nhà mình nuôi bị một đám sói nhớ thương.
Vi Sinh Hoài Lăng vẫn mặt mày ngơ ngác: “Vì sao không ai giải thích với tôi? Rốt cuộc các người đang nói gì vậy?”
Đột nhiên, cửa phòng bị gõ vang.
Vi Sinh Văn Trạm nói: “Vào đi.”
Quản gia dè dặt mở cửa, giơ tay hoa lan có chút lúng túng nói: “Ừm… cô Kiều xảy ra tranh cãi với người khác ở dưới lầu.”
Đột nhiên Bùi Uyên trở nên cảnh giác: “Nhà ai?”
“Nhà họ Long.” Quản gia trả lời: “Cả nhà Long gia.”
Bùi Uyên nhíu mày, nhìn xung quanh.
Tất cả mọi người có ý nghĩ xấu trong lòng, ánh mắt gian xảo nhìn nhau, đột nhiên chạy đi.
Bùi Uyên và Bùi Triệt ra lệnh cho lão thất: “Bùi Bất Tiện em chạy trước đi!”
Bùi Bất Tiện mang theo chó chạy vội: “Biết rồi!”
Lâm Thanh kéo Lâm Thâm xuống lầu: “Go go go go! Cơ hội kiếm hảo cảm tới rồi!”
Vi Sinh Dư Xán hung hăng đập gáy Vi Sinh Hoài Lăng một cái: “Xuống lầu! Kiều Sở Sở bị bắt nạt rồi!”
Vi Sinh Hoài Lăng như gặp phải kẻ địch mạnh, nhanh chóng chạy đi, ảo não khua tay múa chân nói: “Em nghe không hiểu câu nào, sớm biết vậy em không tới đây rồi!”
Lâu Nguyệt Tuyệt chạy nhanh nhất, chạy phía trước như điên: “Con là trẻ con, con làm gì cũng được, con không cần giữ hình tượng, con có thể là người đầu tiên giúp đỡ chị Sở Sở!”
Lâu Thính Tứ nhìn mà vui mừng, vỗ tay nói: “Con trai, chúng ta chính là nhân vật xuất hiện sớm nhất, đến bây giờ còn chưa có nội dung cốt truyện, nội dung cốt truyện của nhà chúng ta nhờ vào con!”
Lâu Nguyệt Tuyệt vui mừng: “Yên tâm đi cha, để con giải quyết!”
Cậu bé tăng tốc chạy tới lầu một, đúng lúc thấy một đứa bé trai nhào qua cắn Kiều Sở Sở: “Người xấu!”
Lâu Nguyệt Tuyệt nhanh tay lẹ mắt, nhào tới đẩy cậu bé ngã: “Mày làm gì đó?”
Cậu bé bất ngờ không kịp đề phòng, đặt mông ngã ngồi dưới đất, “Oa” một tiếng òa khóc.
Kiều Sở Sở kinh ngạc: “Nguyệt Tuyệt?”
Lâu Nguyệt Tuyệt bình tĩnh ngoái đầu lại nhìn cô: “Chị đừng sợ, để em bảo vệ chị!”
Kiều Sở Sở sững sờ, vội vàng nói: “Không cần.”
[Nhà họ Long này là một đám NPC đặc biệt buff cho nữ, chính là loại hoàn toàn vô lý, Lâu Nguyệt Tuyệt tiếp xúc với bọn họ chỉ chịu thiệt.]
Đôi mắt Lâu Nguyệt Tuyệt tối lại: “Chị, đừng thấy em còn nhỏ, những trường hợp lớn em trải qua cũng không ít hơn chị.”
Kiều Sở Sở: “?”
[Trường hợp lớn? Trường hợp lớn gì? Là loại trường hợp lớn mưa bom bão đạn đánh đánh giết giết sao?]
Lâu Nguyệt Tuyệt hừ một tiếng, bảo vệ cô nói với mẹ của cậu bé trai: “Nói chuyện cứ nói, đột nhiên thả chó cắn người là sao? Cho rằng loại chó này cắn người thì không cần tiêm vắc xin phòng dại hả?”
Người phụ nữ trừng to mắt: “Mày nói gì đó? Sao mày có thể vô giáo dục như vậy?”
Lâu Nguyệt Tuyệt nhếch miệng: “Dì à, nói chuyện đàng hoàng một chút, nếu dì biết tôi là ai thì sẽ không dám nói tôi vô giáo dục nữa không, cha tôi ở gần đây, nếu tôi không vui, cha tôi cũng sẽ không vui.”
Cậu bé u ám liếc đứa bé trai đang khóc: “Nếu cha tôi không vui, cả nhà các người cũng sẽ không vui nổi đâu.”
Hạ Tuyết Thuần không nghe lọt tai: “Cậu bạn nhỏ này sao em lại nói chuyện như vậy?”
Lâu Nguyệt Tuyệt mỉa mai nhìn về phía cô ta: “Cô còn quát tôi một câu nữa, công việc này của cô sẽ không còn, cút sang một bên đi.”
Hạ Tuyết Thuần: “!”
Vi Sinh Biệt Hạc bước nhanh tới bên cạnh Kiều Sở Sở: “Tranh cãi gì vậy? Còn cho tôi ăn sinh nhật không?”
Ông cụ Long Vương thấy anh ta thì lập tức đứng ra tố cáo Kiều Sở Sở: “Biệt Hạc à, cậu không biết con nhóc này quá đáng bao nhiêu đâu! Cô ta bắt một người già như tôi quỳ xuống với cô ta!”
Vi Sinh Biệt Hạc lạnh nhạt lần Phật châu của mình: “Ha, vậy ông đi đi.”
Ông cụ trợn tròn mắt: “Tại sao chúng tôi phải đi? Người sai là cô ta mà!”
“Kiều Sở Sở là ân nhân cứu mạng của chị tôi.” Vi Sinh Biệt Hạc đưa mắt nhìn Kiều Sở Sở: “Chị của tôi rất yêu thương cô ấy, vậy nên ông la hét với cô ấy chính là la hét với năm anh chị em chúng tôi.”
Anh ta lạnh nhạt liếc nhìn ông cụ: “Cho nên, cho dù cô ấy sai, tôi cũng sẽ che chở, hoặc là các người biến, hoặc là các người xin lỗi, chọn một đi.”
Cửa sảnh tiệc có rất nhiều người đang đứng.
Bọn họ cầm rượu vang trong tay chế giễu, cũng có chút bất ngờ về Kiều Sở Sở: “Cô tám nhà họ Bùi vậy mà là ân nhân cứu mạng của cô Dư Xán sao?”
“Không phải là cô ấy theo dõi chờ thời cơ cứu cô Dư Xán đấy chứ, nếu không sao có thể để cô ta gặp phải chuyện tốt như vậy?”

Bình luận (0)

Để lại bình luận