Chương 246

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 246

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Tìm được chú ba rồi, nhưng giờ ông ta đang hôn mê. Cô không có xe, không có ai giúp, lại còn có kẻ cướp có súng nữa.
Làm sao mà cô đưa ông ta về được bây giờ?
Lúc này Tần Lộ Lộ chỉ nghĩ tới được một khả năng.
Đường Trí Tình hận chú ba nên ¢hắc chắn sẽ không cứu,
Giờ đây chỉ có thể trông cậy xem người nhà có chú ý tới sống chết của ông ta hay không.
Tần Lộ Lộ nghĩ tới Triệu Thanh Yến.
Dãy số kia cô đã thuộc nằm lòng từ lâụ
Người đàn ông cướp đi lần đầu tiên của cô, cho cô tất cả sự dịu dàng rồi lại để cho cô nhận rõ sự thật tàn khốc.
Tần Lộ Lộ nhấn bàn phím số the0 trình tự.
Sau đó từ từ ấn gọi
“Xin chào, ai đấy?” Một giọng nói quen thuộc vang lên, thanh nhã hơn bao giờ hết, như làn gió xuân ấm áp.
Tần Lộ Lộ chỉ có thể nghe thấy tiếng thở của chính mình và không biết phải nói gì.
“Gọi nhầm số hả?” Triệu Thanh Yến lẩm bẩm, định cúp máy.
“Là con đây.” Tần Lộ Lộ nói.
Lần này tới lượt bên kia im lặng
“Có chuyện gì vậy?” Giọng nói kia mang vẻ khách sáo lại lạnh lùng, không chút cảm xúc, như thể Tần Lộ Lộ chỉ là một người qua đường bình thường.
Nhưng hiện tại tình thế cấp bách, Tần Lộ Lộ không rảnh mà buồn rầu, liền trực tiếp nhấn ma͙nh điểm mấu chốt, giọng nói có chút run rẩy.
“Triệu Thanh Quân đang ở tɾong trạm xăng ở ngã tư đường XX thành phố Hắc Hà… Ông ta đã bất tỉnh, không rõ sống hay chết, trên bụng có một vết dao đâm, bị mất nhiều máu, cần phải được cấp cứụ”
Nói xong cô lại im lặng.
Bên kia cũng im lặng mất mấy giây, cuối cùng ông bình tĩnh nói “Bố biết rồi, còn chuyện gì nữa không?”
Ông hỏi như thể ông đang rấtthiếu kiên nhẫn khi nói chuyện với cô.
“Ông ta đã cống hiến hết sức mình cho đất nước. Bố là người nhà của ông ta, bố không thể bỏ rơi ông ta như thế này được ” Tần Lộ Lộ nhắc nhở.
Đầu dây bên kia lại im lặng mấy mấy giây, lát sau ông ta mới nhẹ nhàng trả lời “Con không cần phải để tâm về điều này.”
Tần Lộ Lộ còn chưa kịp tranh luận gì thêm thì đối phươռg đã cúp đïện thoại.
Tần Lộ Lộ không thể tin được đây lại là phản ứng của Triệu Thanh Yến.
Chẳng phải bọn họ là anh em hay sao? Tại sao khi đứng trước lằn ranh sinh tử, người ta lại lạnh lùng đến như thế?
Thậm chí ông còn không thèm hỏi chú ba có ổn không?
Chẳng lẽ Triệu Thanh Yến không định cứu em trai mình hay sao?
Trái tim của Tần Lộ Lộ còn lạnh hơn nhiệt độ xung quanh.
Trời sẽ lặn sớm thôi.
Nhiệt độ sẽ thấp hơn hàng chục độ.
Thậm chí Tần Lộ Lộ còn nghe thấy tiếng súng và tiếng cười hoang dã ở phía xa, đó là của bọn cướp.
Cô quỳ xuống bên cạnh chú ba, nắm lấy bàn tay lạnh lẽo của ông ta, nhìn khuôn mặt dữ tợn và hoang dã của ông ta rồi đưa ra quyết định.
Cô cởi chiếc khăn quàng cổ của mình ra, buộc thành một vòng qua nách Triệu Thanh Quân, thử thử rồi quàng đầu còn lại của chiếc khăn lên vai ông ta.
Cô đứng dậy, gắng gượng hết sức lực của mình mà thắt chặt khăn quàng cổ, kéo Triệu Thanh Quân bước về phía trước.
Triệu Thanh Quân là một người đàn ông cao lớn nên chẳng hề dễ dàng chút nào cả.
Tần Lộ Lộ cong hết cả người. Dưới ánh mặt the0 dõi nhỏ và tàu chiến đang ngủ yên lặng nhưng ¢hắc chắn di chuyển.
Điện thoại đã tắt do nhiệt độ thấp.

Bình luận (0)

Để lại bình luận