Chương 246

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 246

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Mặc kệ ông ta mắng như thế nào, khó nghe như thế nào, Boer đều không dừng bước, đi ra khỏi kho hàng, hít vào một ngụm không khí mới mẻ mới cảm thấy thoải mái được một chút, hắn ngồi vào chiếc xe đỏ của mình, dẫm hạ chân ga.

Xe chạy như bay trên đường, gió thổi cuồng bạo, thổi vào cửa sổ xe, đem mái tóc màu vàng kim dựng đứng lên, nhưng mà thổi thế nào vẫn không bay đi được giọt nước mắt đọng trên mí mắt hắn.

Mỗi lúc như thế này, Boer đều tưởng đem xe chạy đến cuối, hoặc là chạy ra biển, hy vọng cứ như vậy chết mất đi thì mọi chuyện đều xong, nhưng mà trước sau hắn lại thiếu một chút dũng khí, cứ nghĩ đến, có lẽ thượng đế tới lúc nào đó sẽ có một thời khắc chiếu cố đến mình, để mình biết, tồn tại thật sự là rất có ý nghĩa.

500 vạn kia không phải là một số nhỏ.

Ngủ một giấc dậy, Boer cuối cùng trong lòng cũng tốt lên được một chút, nghĩ đến đáp ứng việc của Mạc Hoa Khôi, mặc kệ trong lòng còn bao nhiêu mệt mỏi và khổ sở, cũng ăn mặc chỉnh tề, vẻ ngoài sáng láng mà đi đến công ty.

Văn phòng tổng tài Mạc Hoa Khôi……

“Vì để cậu không bị thất bại sứ mệnh, tôi an bài cho cậu cùng Thu Tiểu Hi hợp diễn một quảng cáo đồ dùng trên giường.” Mạc Hoa Khôi nhìn Boer đứng trước bàn làm việc, đưa ra một phần văn kiện, “Cậu cần nắm bắt tốt cơ hội này, nhanh chóng làm cô ấy động tâm.”

“Được.” Hắn gật gật đầu, mày ẩn ẩn động động, thực nghi hoặc hỏi: “Anh vì sao lại muốn cô ấy mau chóng yêu tôi?”

Nghe Boer hỏi vấn đề này, Mạc Hoa Khôi vẫn nhìn văn kiện, bất quá lại cười cười, buột miệng: “Làm cô ấy nhanh chóng yêu đương, ngoại trừ tôi ra thì người đàn ông khác cũng được.”

Não Boer chuyển động thật nhanh, lập tức nghe ra được manh mối, khóe môi giơ lên, “Cô ấy thích anh?”

Thình lình nghe được lời này, Mạc Hoa Khôi lập tức ngẩng đầu lên, lạnh lùng liếc hận hắn, gằn từng chữ một: “Đây không phải là việc cậu nên hỏi, lập tức cút ra ngoài cho tôi.”

Boer nhìn thấy phản ứng như vậy, tất nhiên là biết mình đã đoán đúng, ẩn ẩn cười gật gật đầu, “Được, Mạc tổng, tôi liền lập tức cút đi.” Nói xong lập tức xoay người đi ra ngoài.

Boer đi ra khỏi văn phòng tổng tài, đến cửa thang máy đang chờ, Thu Tiểu Quân vừa lúc từ thang máy chuyên dụng của Mạc Hoa Khôi đi ra.

Boer nghe được thanh âm cửa thang máy mở, quay đầu nhìn qua, thấy Thu Tiểu Quân, hắn hơi có chút kinh ngạc, bất quá nghĩ tới cô là bạn gái Mạc Hoa Khôi, về sau rất có khả năng trở thành phu nhân tổng tài, hắn cũng không có tâm tư chào hỏi cô, chỉ nhìn cô một cái rồi quay đầu đi, tiếp tục chờ thang máy.

Bị hắn làm lơ như vậy, Thu Tiểu Quân không ngại chút nào, nhưng thật ra lại hàm chứa nụ cười, đi đến trước mặt hắn, chủ động chào hỏi, “Chào, cậu khỏe chứ?”

Phụ nữ đã chủ động chào hỏi, mình là đàn ông cũng không thể quá không lễ phép? Hắn nghĩ nghĩ, lại nhìn cô một cái, nhàn nhạt đáp lại, “Chào.”

Vừa lúc này thang máy đã tới, hắn đôi tay cắm túi, lạnh nhạt đi vào thang máy.

“Từ từ.” Có điểm ngoài dự đoán, lúc cửa thang máy sắp khép lại kia một khắc, Thu Tiểu Quân dùng sức bẻ ra cửa thang máy, cao hứng mỉm cười với Boer.

“Làm gì?” Hắn thật kinh ngạc, đôi mắt mở to nhìn cô, bỗng nhiên phát giác lúc cô cười rộ lên thật gợi cảm, trái tim không thể hiểu được đột nhiên bang bang nhảy dựng.

“Ha hả, Boer, cậu đồng ý với tôi, phải nhớ kỹ nha, ca hát cho em gái tôi nghe, cùng em ấy xem phim cậu đóng.” Thu Tiểu Quân cười nói xong, tay phải hướng hắn vẫy vẫy, sau đó mới buông tay để cửa thang máy khép lại.

Cửa thang máy đã đóng, không nhìn thấy gương mặt tươi cười mỹ lệ kia nữa, nhưng tim hắn vẫn bang bang nhảy, cho đến khi hắn xuống tới đất mới khôi phục bình thường.

Chính mình đây là làm sao vậy? Vừa rồi làm sao lại bị cô kinh hách thành như vậy? Không phải chính mình đã đáp ứng cô ấy làm chuyện cho em gái cô ấy sao, là cô ấy đột nhiên bẻ cửa thang máy làm mình dọa sợ hay sao?

Hắn hơi hơi dùng sức che lại chỗ trái tim, có điểm buồn bực nghĩ, một lát sau, trong miệng mạc danh nhảy ra bốn chữ, “Thật là…… có bệnh.”

Thật là có bệnh? A, những lời này, hắn không biết là đang nói chính hắn, hay là đang nói cô Thu Tiểu Quân.

“Khôi……” Thu Tiểu Quân đi vào văn phòng xa hoa của Mạc Hoa Khôi, mỉm cười, ngọt ngào kêu nickname của hắn.

Nhìn thấy người yêu, Mạc Hoa Khôi trong lòng thật ngọt, vừa vẫy tay với cô, vừa vỗ vỗ đùi mình, “Tiểu yêu tinh của anh, mau lại đây ngồi.”

“Ha hả, tuân mệnh, Boss yêu dấu.” Tâm tình Thu Tiểu Quân như thật tốt, cô cười đáp ứng, tốc độ như tia chớp đến thân mật khăng khít ngồi trên đùi hắn, hơn nữa còn giơ tay ôm cổ hắn, “Khôi, anh biết Tiểu Hi sẽ cùng Boer hợp tác chụp quảng cáo không?”

Mạc Hoa Khôi suy nghĩ nửa giây, lắc đầu, “Không biết.”

“Ha hả, thật không biết hay là giả không biết?”

“Cục cưng, anh là thật sự không biết.” Hắn kiên quyết phủ nhận, trong lòng một chút cũng không nghĩ để cô biết được mình cho cho Boer 500 vạn, muốn Boer theo đuổi Thu Tiểu Hi, làm Thu Tiểu Hi yêu Boer.

“Ha hả, không biết thì không biết, em tin.” Thu Tiểu Quân cười nói, “Đây là lần đầu tiên Tiểu Hi chụp quảng cáo, em ấy biết được chụp quảng cáo đã thực kích động, lúc biết thêm mình sẽ chụp cùng Boer, ha hả, em ấy thật cao hứng đến thiếu chút nữa đem nóc nhà nổ tung lên, ha ha…” Cô cười không ngừng, thật cao hứng dùm em gái.

“Phải không? Ha hả ha hả……” Cô cười, hắn cười theo cô, cô vui vẻ cao hứng, hắn vui vẻ cao hứng theo cô, bỗng nhiên, linh quang chợt lóe, hắn cười cười hỏi: “Ha hả, bảo bối, có tin tức tốt như vậy, chúng ta có phải hay không nên chúc mừng một chút đâu?”

“Phải, phải, nên nên chúc mừng.” Thu Tiểu Quân liên tục gật đầu, “Ha hả, chúng ta nên chúc mừng như thế nào?”

Bình luận (0)

Để lại bình luận