Chương 247

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 247

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Mẹ Ôn cúi đầu nhìn cánh tay đang bị mình bóp chặt. Da thịt mềm mại của con gái đã bị móng tay bà đâm thủng, có màu đỏ tươi chảy ra từ bên trong.
Cuối cùng bà cũng không chịu nổi áp lực, trực tiếp che mặt trượt xuống mặt đất, bả vai run rẩy khóc rống lên.
Ôn Điềm như hiểu được điều gì, trong lòng trào dâng cảm giác sợ hãi không rõ nguyên do.
Cô nghĩ tới anh trai bắt đầu ngừng trả lời tin nhắn từ buổi chiều, hơn nữa di động cũng tắt máy, đôi mắt bắt đầu nóng lên, yết hầu cũng chua xót một trận.
“Anh con đâu?”
Cô lớn tiếng hỏi lên, nước mắt cũng trượt khỏi khóe mắt: “Rốt cuộc mọi người đã đưa anh con đi đâu rồi!”
Không có bất kỳ một người nào đáp lại cô.
Cả người Ôn Điềm rét run, hệt như rớt vào hố băng, lạnh từ đầu tới chân.
Cô chạy về phòng, trước mắt là một mảnh mơ hồ. Hai tay cô run rẩy mở di động ra, tìm được số điện thoại của anh trai cô, ấn gọi.
Chẳng được bao lâu cô đã tự ấn nút tắt rồi lại nhấn gọi, lặp đi lặp lại rất nhiều lần nhưng không lần nào gọi thông được, đầu bên kia vẫn trong trạng thái tắt máy.
Ôn Điềm vừa khóc vừa cố nén không để ngón tay phát run, tay chân luống cuống tìm số điện thoại Khanh Cam Văn mà cô đã lưu trước đó, gọi qua cho anh.
“Alo, anh Cam Văn, anh em… anh em có đang ở chỗ anh không? Có phải hôm nay anh ấy đi tìm anh không?”
Khanh Cam Văn như đang chạy vội, hô hấp hơi dồn dập: “Đúng vậy, buổi sáng nó có tới một lúc xong đi rồi, hiện tại anh cũng đang đi tìm nó. Em có biết nó có khả năng tới chỗ nào không?”
Ôn Điềm nghe thấy câu hỏi như vậy lại mê mang. Cô không biết anh trai còn có thể đi đâu, cũng không biết chính mình phải tới đâu mới có thể tìm được anh.
“Em…”
Sau khi ngắt máy, Ôn Điềm lại cúi đầu bật khóc. Cô cố gắng nhớ lại những nơi mình đã từng đi với anh trai, đứng dậy chạy ra khỏi phòng, lướt qua mẹ lao xuống lầu.
“Con đi đâu!” Giọng của mẹ Ôn vang lên phía sau lưng. Ôn Điềm không đáp lại, trực tiếp mở cửa biến mất.
Sa
Cô vừa khóc vừa chạy ra phía ngoài, cũng không gọi tài xế trong nhà mà tự mình đặt xe trên di động, tới gần trường học, tới khách sạn kia, thậm chí là tới cả trung tâm thương mại.
Ngay cả mấy tiệm trà sữa được đánh dấu trên bản đồ cô cũng tìm từng nơi từng nơi một.
Cô cầm ảnh của anh trai hỏi, nhưng hỏi nhân viên của mấy chục tiệm đều chỉ nhận được câu trả lời chưa từng thấy hoặc lắc đầu.

Bình luận (0)

Để lại bình luận