Chương 247

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 247

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Tôi Thấy Là Một Kẻ Hèn Nhát
Phu nhân cầm ly rượu vang có chút không phục: “Có câu không phải ai cũng nổi tiếng được, có người dựa vào nâng đỡ có người dựa vào số phận. Tôi thấy nhân duyên cũng như vậy, Kiều Sở Sở chỉ là con gái của một họa sĩ, mẹ cô ấy quen biết với cô Bùi của gia tộc lớn Bùi thị, sau khi cô ta chết, Kiều Sở Sở cũng là đứa bé không ai muốn, cô Bùi lập tức nhận nuôi cô ấy cho dù không thể làm thủ tục nhận nuôi, cô Bùi cũng yêu thương Kiều Sở Sở vô điều kiện. Mười mấy năm trước cô Bùi qua đời, bảy đứa con trai của cô ấy nhận làm anh trai không nói, bây giờ cả gia tộc Vi Sinh cũng bám vào được, thật là may mắn.”
Người phụ nữ ôm cánh tay ở một bên quan sát liếc nhìn người bên cạnh, hạ giọng: “Đó là do cô không biết. Lúc cô Bùi còn trẻ, trong nhà đều không coi trọng cô ấy, ghét cô ấy, thậm chí không cho cô ấy tiền đi học, là mẹ của Kiều Sở Sở người ta bán mạng vẽ tranh cho cô Bùi đi học. Thân thế của mẹ Kiều cũng thê thảm, lúc hơn mười tuổi hai chị em không ai quản đã sống nương tựa lẫn nhau, thân như chị em ruột vậy. Nếu cô Bùi không được mẹ Kiều Sở Sở giúp đỡ thì đã chẳng lên như diều gặp gió, đương nhiên con của cô ấy phải báo đáp Kiều Sở Sở, đó là chuyện nên làm.”
Một phu nhân tổng kết: “Tóm lại chúng ta đều phải cảnh giác một chút, mắt thấy Kiều Sở Sở này muốn nương theo gió Đông, chúng ta không thể đắc tội cô Kiều giống như vài gia tộc được.”
Người phụ nữ cầm ly rượu vang chế nhạo che miệng: “Đắc tội Kiều Sở Sở không phải nhà họ Long sao? Gia chủ còn tên Long Vương kìa, chúng ta quan sát trước đã, xem thử mạng của bọn họ có cứng như cái tên này hay không.”
Có người cười khẽ nói: “Tôi thấy là một kẻ hèn nhát.”
Mấy vị khách khác nhao nhao cười vang: “Ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha!”
Sắc mặt ông cụ Long Vương đỏ lên, ông ta cắn răng nhìn về phía Kiều Sở Sở, trong đôi mắt trợn tròn của ông ta đầy căm hận và oán trách.
Những người khác của nhà họ Long nhìn chằm chằm vào mũi chân mình, do dự có nên xin lỗi hay không
Đứa bé trai thút tha thút thít dựa vào ngực mẹ, rất ấm ức: “Mẹ, chúng ta phải xin lỗi sao?”
Cậu bé chỉ vào Lâu Nguyệt Tuyệt nói: “Là anh trai này đẩy con trước, tại sao chúng ta phải xin lỗi?”
Lâu Nguyệt Tuyệt đẩy tay cậu bé ra: “Là mày cắn người khác trước, mày không thể vì mình biến thành hình người mà cố tình gây sự được! Thế giới con người coi trọng quy củ!”
Đứa bé trai trừng to mắt, lại oa một tiếng òa khóc.
Tiếng khóc bén nhọn chói tai, làm phiền đám khách quý tới nhíu mày.
Vi Sinh Biệt Hạc chán ghét nhíu mày, liếc người phụ nữ: “Ai cho cô mang trẻ con vào?”
Người phụ nữ vừa dỗ đứa bé vừa xin lỗi nhìn về phía Vi Sinh Biệt Hạc: “Là đứa bé này nói con tôi trước, bình thường con tôi rất hiểu chuyện, đây không phải là lỗi của con tôi.”
Vi Sinh Biệt Hạc lạnh lùng nhìn về phía quản gia.
Quản gia ngầm hiểu, nở nụ cười giả tạo: “Có khóc hay không không phải trọng điểm phu nhân à, trên thiệp mời nói rất rõ, trẻ con mười tuổi trở xuống không được vào, cô đến tiệc của gia tộc Vi Sinh chúng tôi cũng không xem kỹ yêu cầu sao? Vậy sau này chúng tôi không cần gửi thiệp cho cô nữa.”
Người phụ nữ thay đổi sắc mặt, nhìn về phía ông cụ Long Vương: “Cha, con không được nhìn thấy thiệp mời.”
Ông cụ chắp tay sau lưng, sắc mặt rất khó coi: “Cha chỉ xem ngày và địa điểm, không xem chỗ lưu ý.”
Quản gia quyết đoán nghiêng người cho bọn họ ra ngoài: “Vậy thì xin lỗi, đứa bé này phải rời khỏi, cậu chủ tôi ăn sinh nhật không muốn thấy trẻ con khóc lóc.”
Ông cụ Long Vương nhướng mày, vô cùng không phục: “Gia tộc Vi Sinh các người lợi hại như vậy từ khi nào? Trước kia lúc tôi và ông cụ nhà các người uống trà với nhau không hề thấy nhiều quy củ như vậy! Còn kêu chúng tôi xin lỗi một con nhóc trước mặt nhiều người như vậy!”
Mắt Vi Sinh Biệt Hạc trầm xuống: “Không xin lỗi đúng không?”
Ôn cụ hất cằm cứng rắn nói: “Không xin lỗi thì sao? Tôi là bạn cũ của ông nội cậu! Cậu dám đuổi tôi sao?”
Vi Sinh Biệt Hạc cười khinh: “Ông nội tôi đã qua đời mười năm rồi, mặt mũi của ông cũng hết hạn từ lâu rồi.”
Đầu ông cụ Long Vương ong một tiếng, ông ta lập tức ôm ngực, giống như bệnh tim tái phát: “Cậu…”
Vi Sinh Biệt Hạc dứt khoát cho vệ sĩ một ánh mắt: “Ném ra ngoài, đừng để ông ta chết trước cửa nhà.”
Vệ sĩ ùa lên.

Bình luận (0)

Để lại bình luận