Chương 247

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 247

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Hắn biết cô bị lừa, ôm sát thân mình tuyệt mỹ, hắn cười đến tà mị, “Chúc mừng như vậy đây.” Khàn khàn nói xong, chợt nhanh chóng hôn lên môi cô, sợ cô sẽ đào tẩu, hắn một tay trụ ót cô, một tay ôm chặt lấy eo nhỏ.

“A……” Thịnh tình không thể chối từ, thêm vào tâm tình đang thật tốt, Thu Tiểu Quân bị hắn chơi xấu hôn lên cũng dần dần chìm đắm vào trong nụ hôn của hắn, không giãy giụa cũng không né tránh.

Hôn một hồi lâu, Mạc Hoa Khôi mới rời khỏi đầu lưỡi xinh nhỏ, thần sắc mê lý, hai mắt nóng rực nhìn khuôn mặt cô bị mình hôn đến đỏ bừng, tâm ngứa ngáy không nhịn được, “Bảo bối, em có đói không?”

“Không đói bụng.” Thu Tiểu Quân lắc đầu, không chút do dự nói. “Như thế nào, anh đói bụng sao? Buổi sáng không có ăn cơm sáng?”

“Ừ.” Hắn gật đầu, “Cho nên, muốn em đút anh ăn no.” Giống như ngây thơ hồn nhiên nói xong, Mạc Hoa Khôi lại một lần hôn lên cô cái miệng nhỏ……

“……” Lúc này đây, Thu Tiểu Quân biết chính mình trúng kế, rơi vào bẫy rập tràn ngập tình cảm mãnh liệt ngọt ngào.

Hôm nay, Jack bôi kem chống nắng vào, lúc 5 giờ chiều lái chiếc Lamborghini đến tập đoàn Hoa Hướng Dương, chuẩn bị cho Thu Tiểu Quân một kinh hỉ, đón cô tan tầm.

Không bao lâu, Thu Tiểu Quân đã ra tới, bất quá lại là cùng Mạc Hoa Khôi. Thấy một màn như vậy, trong lòng Jack ít nhiều có điểm ê ẩm, hắn mở cửa xe xuống, hướng tới cô cùng Mạc Hoa Khôi vẫy vẫy tay, “Tiểu Quân…”

“Jack?” Thu Tiểu Quân nhìn đến hắn, thật cao hứng, tươi cười sáng lạn chạy đến trước mặt hắn, “Ha hả a, anh sao lại đến đây?”

“Anh tới đón em tan tầm.” Jack nhìn Mạc Hoa Khôi, rồi nhìn mặt cô cười nói, ngay sau đó mở cửa xe cho cô, “Lên xe đi.”

Lúc này, Mạc Hoa Khôi bước nhanh đến, không thế nào cao hứng hỏi: “Jack, anh muốn mang Tiểu Quân đi chỗ nào?”

“Không đi chỗ nào cả, tôi đón Tiểu Quân về nhà.” Jack nói.

Mạc Hoa Khôi ngẫm lại, cười nói: “Ha hả, Jack, tôi đã lâu không đi chỗ anh chơi, hôm nay đi đi, hai chúng ta tâm sự.” Nói xong liền chuẩn bị ngồi vào xe Jack.

Jack tay mắt lanh lẹ, một tay bắt lấy Mạc Hoa Khôi, “Tôi hôm nay chỉ muốn ở cùng với Tiểu Quân ở bên nhau, cậu đừng tới làm bóng đèn.” Gọn gàng dứt khoát nói xong, lập tức ngồi vào ghế lái.

“Uy, Jack, anh như thế nào lại như vậy?” Mạc Hoa Khôi tức giận, “Anh cho rằng anh một mình muốn ở cùng với Tiểu Quân sao? Tôi cũng muốn ở bên Tiểu Quân.”

“Mạc Hoa Khôi, Tiểu Quân ban ngày cùng cậu ở bên nhau, thời gian còn chưa đủ nhiều sao?” Jack nhìn tới Thu Tiểu Quân đã ngồi ở ghế phụ lái, nhìn mặt Mạc Hoa Khôi thâm ý nói, “Cậu lấy việc công làm việc tư, đừng cho là tôi không biết.” Nói xong, soái khí lại ưu nhã phát động động cơ.

Nghe được hai người bọn họ đối thoại mang theo toan vị cùng một chút mùi thuốc súng, Thu Tiểu Quân tâm tình cũng không chịu bất luận ảnh hưởng gì, cô quay đầu, cười hướng Mạc Hoa Khôi vẫy vẫy tay, “Ha hả, Khôi, tạm biệt, chúng ta ngày mai gặp.”

“……” Nhìn đến Jack đem cô đi, khuôn mặt tuấn tú của Mạc Hoa Khôi dần dần trở nên ảm đạm.

“Tiểu Quân, lúc này còn sớm, em có muốn đi dạo ở đâu không?” Jack lái xe, ôn nhu hỏi.

Thu Tiểu Quân nghĩ nghĩ, cười: “Em muốn đi dạo trong rừng, hít thở không khí trong lành.”

“Được.” Hắn cười gật đầu, ngay sau đó chạy xe nhanh hơn.

Không bao lâu, chiếc Lamborghini loá mắt đã ngừng ở rừng quốc gia phụ cận, hai người xuống xe, thấy bốn bề vắng lặng, nhìn nhau cười, tay nắm tay ăn ý bay lên cây đại thụ cao hai mươi mấy mét, làm chim chóc chuẩn bị nghỉ ngơi bay ríu rít lên.

“Ha hả ha hả……”

“Ha ha ha a……”

Loại bay vọt này cảm giác thật vui, hai người trên mặt tươi cười không giảm, tiếng cười như muốn bao phủ cả toàn bộ khu rừng rậm.

Bay vọt một hồi hơn nửa giờ, hai người mới ngừng lại, ôm chặt lấy nhau, ngồi trên một cây đại thụ thật cao.

“Jack, anh nhìn xem, ở chỗ này ngắm mặt trời lặn thật tuyệt vời.” Thu Tiểu Quân chỉ vào phía mặt trời đang lặn, đầu dựa vào trong lòng ngực Jack, vẻ mặt thật hạnh phúc, “Nhìn đến cảnh này, làm em nhớ tới những ngày trước chúng ta ở chỗ ba Bạch Hoa.”

Jack chỉ cười không nói, một bàn tay ôm lấy vòng eo mềm mại, một bàn tay vén vén vài cọng tóc của cô bị gió thổi bay, ngẫu nhiên lại cúi đầu hôn lên trán cô.

“Jack, sao anh không nói gì cả?” Cô ngẩng đầu lên nhìn hắn, có chút mất mát hỏi, “Có phải có tâm sự gì hay không?”

“Không có.” Jack đạm cười lắc đầu, tay lại lần nữa vén vén lên lọn tóc trắng bị gió thổi bay bay.

“Thật sự không có sao?”

“Phải, thật sự không có, là em suy nghĩ nhiều.”

Cô thật ra hy vọng là chính mình nghĩ nhiều, “Trong khoảng thời gian này, em cảm thấy anh có chuyện gì gạt em —— em hỏi anh, vì sao hôm nay đi đón em ở công ty?”

“Ha ha, còn có nguyên nhân khác sao? Đương nhiên là anh nhớ em.” Jack cười nói.

“Đúng không? Vậy vì sao mấy ngày trước không đi đón em, cũng không chủ động tìm em?” Cô rõ ràng, xác thật đã có vài ngày hắn không chủ động xuất hiện trước mặt cô.

“Anh mấy ngày nay có chuyện vội, mấy nhà kho máu có vấn đề.”

“Kho máu có vấn đề?” Thu Tiểu Quân bất an nhảy dựng lên, nhăn chặt mi, “Vấn đề gì? Những việc này anh hẳn nên nói với em, em là bạn gái của anh, em muốn cùng anh chia sẻ sự tình.”

“Bảo bối, em có ý này, anh đã thỏa mãn rồi.” Nghe được nhe lời này, trong lòng hắn vô cùng ấm áp, khuôn mặt tuấn tú tươi cười cũng trở nên ấm áp, “Kỳ thật cũng không có vấn đề gì lớn, chỉ là mấy ngày nay kho máu bị hao hụt.”

“A.” Nàng lúc này mới hơi hơi yên tâm, nghiêng nghiêng đầu chủ động hôn lên đôi môi lạnh lẽo mà lại thập phần gợi cảm, “Jack, về sau có chuyện gì cũng đừng dấu em.”

“Được.” Jack cười gật đầu, cúi đầu xuống, hôn lên môi, càng hôn càng mãnh liệt, từ ôn nhu đến cuồng dã, lại đến khi không thể hô hấp…

Bình luận (0)

Để lại bình luận