Chương 247

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 247

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Anh trực tiếp giải quyết dứt khoát, mọi chuyện chưa đến nửa phút sau đều đã sắp xếp ổn thoả. Nhìn bóng lưng cả nhà Đường Thắng An rời đi, Đường Noãn không thể không cảm thán, việc khác thì không nói, nhưng cách làm việc của Diệp Thù Yến thì không thể bắt bẻ được. Khoé miệng Diệp Thù Yến khẽ cong lên, anh đi đến trước mặt Đường Kim Hâm: “Chú, dì, bên kia còn có vài hoạt động, cháu xin phép đưa Noãn Noãn qua đó.”
Vẫn là dáng vẻ kiêu ngạo nhưng nhưng so với bên Đường Thắng An, rõ ràng cung kính hơn nhiều. Chỉ riêng thái độ của anh, cũng biết một nhà Đường Thắng An sợ là không chiếm lý được. Mấy người bên Đường Kim Hâm cũng không cản trở nữa, chỉ có thể trơ mắt nhìn Diệp Thù Yến nắm tay Đường Noãn cùng nhau đi về khu Đông, trợ lý Văn ở lại chăm sóc bọn họ.
Đường Noãn cố gắng quên đi hơi ấm trên tay, cô hỏi thăm: “Cái đó, không sao chứ? Ông cụ Diệp và bà Diệp sẽ không gây phiền phức cho anh chứ?”
Diệp Thù Yến quay đầu lại nhìn cô, Đường Noãn không biết tại sao có thể nhìn thấy được sự trìu mến từ ánh mắt của anh, chợt nghe anh nói: “Yên tâm, họ sẽ không gây phiền phức cho tôi đâu.”
Trong lòng Đường Noãn dâng lên một tia thất vọng, không gây phiền phức thì làm sao mà từ hôn. Anh lại nói: “Nếu như có cũng sẽ tìm em…”
Đường Noãn: . . . Tại sao trước đây cô không nhận ra anh lại khó ưa như vậy nhỉ? Diệp Thù Yến mỉm cười: “Hay là những ngày này em cứ theo sát theo tôi đi.”
Đường Noãn nhìn bộ dạng của anh, không biết tại sao lại rất muốn cắn cho anh một cái. Lúc cô trừng mắt nhìn mu bàn tay của anh thì có một phóng viên trẻ tuổi bước đến: “Diệp tổng, tôi có thể chụp cho anh và vợ tương lai của anh một kiểu ảnh không?”

Anh ta chưa kịp nói xong, một phóng viên lớn tuổi hơn vội kéo anh ta lại rồi xin lỗi Diệp Thù Yến: “Thật ngại quá, cậu ta là phóng viên thực tập mới đến, chưa hiểu rõ quy tắc.”
Vừa nói vừa tườm học trò của mình. Ai mà không biết vị Diệp tổng này cực kỳ không thích chụp ảnh cơ chứ, ngoại trừ trường hợp có buổi phỏng vấn hẹn sẵn ra thì những lúc khác căn bản không cho phóng viên chụp hình.
Ấy vậy mà ông ấy lại nghe được một giọng nói thản nhiên: “Có thể.”
Vị phóng viên lớn tuổi kia giật mình, ngẩng đầu lên, nhìn thấy người đàn ông lạnh lùng trong truyền thuyết đang ôm vai vợ tương lai của mình cúi đầu nói gì đó bên tai cô, có một nụ cười xuất hiện trên gương mặt vô cảm kia.
Mà cô Đường bịt tai lại, trừng mắt nhìn anh, vậy mà vẫn phối hợp bày ra dáng vẻ thân thiết.
Vị phóng viên trẻ tuổi kia cực kỳ phấn khởi, nhấc máy ảnh hướng về hai người chụp mấy tấm, sau đó lại được voi đòi tiên nói: “Diệp tổng, tôi có thể đưa tin này không?”
Diệp Thù Yến gật đầu: “Bản thảo trước khi đăng lên nhớ gửi cho tôi xem thử trước.”
Rồi anh lại nhìn về máy ảnh của anh ta: “Hình cũng gửi cho tôi luôn.”
“Chuyện nên làm mà.”
Phóng viên trẻ gật đầu liên hồi. Đây nhất định sẽ là tin độc nhất vô nhị.
Người phóng viên lớn tuổi thẫn thờ nhìn người đàn ông và người phụ nữ cùng nhau bước đi ra xa. Không biết người đàn ông đã nói gì với người phụ nữ mà lần này cô nhìn anh chằm chằm một cách lộ liễu, người trước giờ lạnh lùng như anh lại nở ra một nụ cười.
Tên học trò này của ông ấy quả là may mắn mà. Bên này Đường Noãn thật sự nhịn không nổi nữa, lúc chụp ảnh, anh nói chồng tương lai phải có nghĩa vụ giúp đỡ vợ tương lai, cứ vậy mà chụp ảnh, mọi người đều thấy sự bảo vệ của anh dành cho cô, cho dù là người nhà họ Diệp cũng phải cân nhắc mấy phần. Đường Noãn thấy có lý, dù sao cô cũng không phải người cuồng chịu ngược, dù sao nếu có thể sống yên ổn, đương nhiên cô muốn được yên ổn rồi.

Bình luận (0)

Để lại bình luận