Chương 247

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 247

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Cô cởϊ áσ khoác ra.
Áo sơ mi trắng quy củ, cổ áo điểm xuyết nơ bướm, váy xếp ly đậm màu, làn váy che đến đầu gối một chút, hai chân thon dài thẳng tắp, tất ống màu trắng, dưới chân đi giày da đế cao màu đen.
Đôi mắt xinh đẹp lấp lánh, gương mặt trắng nõn nhuộm một tầng đỏ ửng.
Thoạt nhìn thật sự có vẻ rất học thức, rất ngoan lại cũng rất yêu kiều.
Đồng thời thêm vài phần ngây thơ câu người.
Nếu như nhất định phải nói, điểm khác biệt với thời trung học là gì, đó chính là trong ánh mắt nhìn về phía anh, có thêm một chút thứ anh rất muốn.
Trong những năm qua, có đôi khi ngay cả chính anh cũng cảm thấy phỉ nhổ chính mình, dù rất khó mở miệng, nhưng các loại ảo tưởng tìиɧ ɖu͙© do cô gây ra, giờ phút này lại đang được cô tự mình thực hiện.
Anh dù sao cũng là một người đàn ông sinh lý bình thường, nhiều năm như vậy có thể không liếc mắt nhìn phụ nữ khác một cái, nhưng không thể kìm nén được sinh ra một chút tâm tư hạ lưu đối với cô.
Trần Hoài Tự nhìn cô, hơi thở trầm xuống từng chút một.
Ngôn Trăn cúi đầu, nhét cà vạt của anh vào trong cổ áo sơ mi của mình, hai người liền bị nối liền với nhau. Cà vạt sẫm màu được áo sơ mi trắng tinh bao bọc, hai loại chất liệu hoàn toàn khác biệt va chạm lẫn nhau, sinh ra cảm giác tương phản thị giác cực lớn.
Tựa như quần áo và thân phận của bọn họ giờ phút này, một người âu phục giày da, thành thục ổn trọng, một người đồng phục học sinh thanh thuần, xinh đẹp động lòng người.
Thoạt nhìn không liên quan chút nào, khi quấn quanh cùng một chỗ, lại tóe lên tia lửa càng nồng đậm.
Ngón tay cô vẽ vòng tròn trên ngực anh, dịu dàng nói đùa: “Tổng giám đốc Trần còn tuyển thư ký không? Anh thấy em thế nào?”
Anh “A” một tiếng: “Em làm thư ký cho anh, chỉ sợ đến lúc đó anh sẽ hầu hạ em.”
Ngôn Trăn “Xì” cười ra tiếng, có chút đắc ý nhướng mày, lại gần hôn môi anh: “Em rất khó hầu hạ đó.”
Cô ôm lấy cổ anh, giữa môi lưỡi còn lưu lại mùi trà thơm ngát, hỗn hợp mùi thơm nhàn nhạt trên người cô, chậm rãi truyền đến trong miệng anh.
Đầu lưỡi cô rất mềm, lực hút cũng rất nhẹ, hô hấp hỗn độn quấn lấy môi lưỡi anh, đầu lưỡi khuấy ra tiếng nước vừa nông vừa sâu, dính dính mập mờ.
Trần Hoài Tự từ đầu đến cuối khom lưng phối hợp với động tác của cô, mỗi lần anh khẽ động, cà vạt nhét vào cổ áo cô cũng co rúm theo, vải vóc cọ vào da thịt mềm mại trên ngực, dần dần khiến cô cảm nhận được một chút ngứa ngáy.

Bình luận (0)

Để lại bình luận