Chương 248

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 248

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Dưới sự thúc giục của Yến Tuyền, vào buổi trưa ngày hôm sau, bọn họ đã tìm thấy ba người nhà Tống Thanh Vân, Yến Tuyền vội vàng lấy thức ăn đã chuẩn bị sẵn ra.
Chờ bọn họ ngấu nghiến ăn như hổ đói xong, Yến Tuyền mới hỏi những ngày qua bọn họ đã trải qua chuyện gì.
“Vốn là ta dự định sau Tết lại đến Lân Châu, hôm nọ nghe muội nói tới bùa súc địa, trong đầu ta nghĩ tiện lợi như vậy, muốn đi thì đi, muốn về thì về, cũng không muốn đợi thêm nữa, nghĩ cách mua bùa súc địa rồi dẫn Trăn tỷ nhi đến Lân Châu.”
Khi tìm đến Dương gia, y ngại vì đã hòa ly với Dương Kế Nguyệt, không có mặt mũi nào đi thẳng vào nhà, đợi đến khi trời tối mới dám leo tường âm thầm đi vào nhưng tìm khắp Dương gia cũng không tìm được Dương Kế Nguyệt, y còn tưởng nàng ta nhanh như vậy đã tìm được bến đỗ mới, sau tìm người hỏi mới biết nàng ta bị đưa đến am Tĩnh Khê xuất gia rồi.
Y lại đến am Tĩnh Khê, chờ đến lúc gặp được Dương Kế Nguyệt đã là buổi chiều của ngày thứ ba, lúc ấy nàng ta bị một đám ni cô đuổi theo, trốn ra được từ am Tĩnh Khê, vừa nhìn thấy y và Trăn tỷ nhi đã sợ hãi kêu lên có yêu quái, bảo bọn họ chạy mau.
Tình huống lúc đó khẩn cấp, không cho phép suy nghĩ nhiều, y vội vàng nắm lấy tay Dương Kế Nguyệt chạy xuống núi, đám ni cô ở phía sau không ngừng đuổi theo, bọn họ dường như không biết mệt mỏi, không những không cắt đuôi được mà còn càng lúc càng đuổi tới gần.
Chạy được một lúc, Dương Kế Nguyệt mất sức, y đang ôm Trăn tỷ nhi, không thể ôm thêm cả nàng ta nữa, hết cách, chỉ có thể đốt bùa súc địa để trở về, lợi dụng đặc tính của bùa súc địa bỏ lại đám người kia ở phía sau.
Sau khi cắt đuôi bọn họ, Dương Kế Nguyệt thở phào nhẹ nhõm, sau đó kiệt sức ngã ngồi xuống đất, y cũng chỉ có thể dừng lại với nàng ta, chờ đến khi hoàn hồn lại, bùa súc địa đã mất tác dụng, lúc này bọn họ mới phát hiện bốn phía tuyết trắng mờ mịt, chỉ thấy cây không thấy người, không biết là đã đi đến đâu. Ở trong rừng không phân biệt được phương hướng, chọn một hướng theo cảm giác, đi đến khi trời tối cũng không thể ra khỏi rừng. Cũng may trên người bọn họ có một ít lương khô, còn có mấy món quà vặt mua cho Trăn tỷ nhi, dựa vào những thứ này mới có thể sống sót ở chốn hoang vu dã ngoại này mấy ngày nay.
“Rốt cuộc bên trong am Tĩnh Khê đã xảy ra chuyện gì?” Yến Tuyền tò mò hỏi Tam biểu tẩu.
“Ta cũng không nói rõ được.”
Dương Kế Nguyệt chỉ có thể kể cho Yến Tuyền nghe những gì mình biết.
Sau khi nàng ta từ Kinh thành trở về Lân Châu, phụ thân biết được chuyện xấu giữa nàng ta và Đổng Đại Đồng, cảm thấy mất hết mặt mũi, không muốn gặp lại nữ nhi là nàng ta nữa, vì vậy đã cho người gửi nàng ta đến am Tĩnh Khê xuất gia.
Lúc ấy am Tĩnh Khê đang chuẩn bị đóng cửa sơn môn, cũng không muốn thu nhận nàng ta vào trong am nhưng lại ngại quyền thế của phụ thân nàng ta nên mới không thể không để nàng ta ở lại.
Bước vào am đường, thỉnh thoảng nàng ta lại nghe thấy có người xì xào bàn tán gì mà lớn kiếp sắp giáng xuống, nàng ta nghe mà hoảng hốt sợ hãi, muốn hỏi thăm nhưng bọn họ lại không muốn nói chuyện nhiều với nàng ta, giống như nàng ta chính là người mang đến kiếp nạn kia vậy.
Không chỉ bọn họ, sư thái chủ trì cũng vậy nhưng nể mặt phụ thân nàng ta, sư thái chủ trì không làm khó, chỉ bảo nàng ta đến rừng Tư Quá phía sau am Tĩnh Khê, không có sự cho phép thì không được ra ngoài, mỗi ngày Ngọc Khê sư tỷ sẽ mang ba bữa đến cho nàng ta.
Ngọc Khê sư tỷ lười biếng, mang đồ ăn cho nàng ta được nửa tháng thì giao việc đưa cơm cho tiểu ni cô Thiên Minh.
Thiên Minh chỉ mới sáu bảy tuổi, vóc dáng gầy gò nhỏ bé, không lớn hơn Trăn tỷ nhi bao nhiêu, vừa nhìn thấy Thiên Minh nàng ta lại nhớ đến Trăn tỷ nhi, trong lòng không khỏi sinh ra chút tình mẫu tử đối với Thiên Minh.
Thiên Minh bị bỏ rơi từ nhỏ, được nàng ta coi như con gái thì hết sức vui mừng, mỗi khi có thời gian rảnh rỗi đều đến rừng Tư Quá giải sầu với nàng ta.
Ngày hôm đó nàng ta phát hiện ra Thiên Minh hơi sợ hãi, không khỏi tò mò hỏi Thiên Minh làm sao, Thiên Minh nói: “Buổi sáng ta quét tuyết với Ngọc Khê sư tỷ, lúc ta nghịch cục băng, Ngọc Khê sư tỷ không cẩn thận vấp ngã, ta vội vàng đến đỡ nên cũng ngã xuống theo, cục băng trong tay vô tình tạo thành một vết thương đằng sau cổ Ngọc Khê sư tỷ nhưng chỉ thấy chỗ kia bị trầy da chứ không thấy máu, miệng vết cắt lộ ra da thịt màu xanh đen, giống như đã bị thối rữa. Ta bị dọa sợ nhưng hình như Ngọc Khê sư tỷ không cảm thấy đau, cũng không phát hiện ra vết thương phía sau cổ, cứ thế đứng dậy tiếp tục dọn tuyết như một người bình thường.”
Sau đó Thiên Minh hỏi nàng ta: “Có ai đột nhiên không chảy máu, không sợ đau không? Trước kia lúc Ngọc Khê sư tỷ may quần áo cho ta bị kim đâm vào tay vẫn còn chảy máu kêu đau.”
Lời nói của Thiên Minh khiến nàng ta nhớ lại lớn kiếp mà mọi người trong am Tĩnh Khê nhắc đến trước đó, bảo Thiên Minh nói chuyện này với sư thái chủ trì.
Lúc Thiên Minh rời khỏi rừng Tư Quá đã không còn sớm, nàng ta tiễn Thiên Minh đến lối ra của rừng Tư Quá, dõi mắt nhìn nàng ấy trở về am Tĩnh Khê, sau đó nàng ta không còn gặp lại Thiên Minh nữa, cũng không có ai đến đưa cơm cho nàng ta, dường như bọn họ đã quên mất nàng ta.
Trong lòng nàng ta biết có chuyện gì đó không ổn nhưng vì Thiên Minh, cũng vì để bản thân không bị chết đói, nàng ta không thể không mạo hiểm trở về am Tĩnh Khê.
Đầu tiên nàng ta chạy đến phòng Thiên Minh trước, không thấy bóng dáng Thiên Minh đâu, sau đó lẻn vào phòng bếp tìm đồ ăn, phát hiện mọi thứ trong phòng bếp đều đã thối rữa, giống như rất lâu rồi không có ai đến đây nhóm lửa nấu ăn nhưng rõ ràng mấy ngày trước Thiên Minh còn mang thức ăn đến cho nàng ta.
Nghĩ tới nghĩ lui cũng không có manh mối gì, vì vậy nàng ta định đi trộm cống phẩm ăn thì nhìn thấy ba bức tượng Phật tổ nằm ở chính giữa lớn điện, tất cả đều bị cái yếm tẩm máu che kín mặt, rất nhiều ni cô thân thể trần truồng giống như mỹ nhân xà quấn quanh tượng phật thủ dâm, giống như đó không phải là tượng đất mà là Phật thật, bọn họ đang dụ dỗ ngài rơi vào ma đạo.
Nàng ta bị dọa sợ, vô tình phát ra tiếng động, người bên trong phát hiện ra sự tồn tại của nàng ta. Nàng ta vô thức chạy ra ngoài, vừa đến cửa đã nhìn thấy Tống Thanh Vân ôm Trăn tỷ nhi tới, vì vậy bèn kéo y chạy đi.
Lúc này nhắc đến Dương Kế Nguyệt nghĩ lại vẫn còn sợ: “Am Tĩnh Khê là một ngôi miếu cổ có danh tiếng ở thành Lân Châu, không biết tại sao đột nhiên lại biến thành như vậy, nếu không phải Tống Thanh Vân dẫn Trăn tỷ nhi đến tìm ta sớm, e là ta đã chết ở am Tĩnh Khê rồi.”
Nghe được từ “chết”, Tống Thanh Vân ôm vai nàng ta, dường như cũng đang vui mừng, suýt nữa mất bò mới lo làm chuồng đã quá muộn.
“Tạm thời đừng suy nghĩ nhiều như vậy, chúng ta về trước đi, di mẫu ở nhà lo lắng đến phát bệnh mất.”
Yến Tuyền lấy bùa súc địa ra định đi, Dương Kế Nguyệt hơi chần chừ, bây giờ nàng ta lại đến Tống gia e rằng không ổn lắm, nàng ta muốn trở về Lân Châu.
“Không phải đã hứa là chỉ cần sống sót, nàng sẽ bắt đầu lại với ta sao ý?”
“Ta cũng chưa đồng ý, chỉ nói nếu còn sống sẽ suy nghĩ lại.”
“Nàng muốn suy nghĩ bao lâu?”
“Không biết.”
“Vậy nàng phải nhanh lên một chút, ta chờ được nhưng Trăn tỷ nhi không chờ được, tiểu hài nhi mỗi ngày mỗi khác, chỉ mấy năm nữa là trưởng thành rồi.”
Tống Thanh Vân biết nàng ta mềm lòng, vừa nói vừa ôm Trăn tỷ nhi đến trước mặt nàng ta, xúi Trăn tỷ nhi nhào vào lòng nàng ta.
Dương Kế Nguyệt ôm lấy thân hình nhỏ nhắn mũm mĩm của nữ nhi, trách móc nhìn y: “Từ đầu đến cuối chàng chỉ biết bắt nạt ta.”
“Tam biểu ca, ta cảm thấy Tam biểu tẩu nói không sai, hôn nhân lớn sự phải suy nghĩ kỹ càng. Như vậy đi, Tam biểu tẩu trở về Kinh thành thu dọn với chúng ta trước, dù sao ở Kinh thành cũng không chỉ mỗi Tống gia có thể ở lại, chờ đến ngày mai ta và Đại biểu ca sẽ đưa Tam biểu tẩu trở về Lân Châu, cũng thuận tiện ghé qua am Tĩnh Khê xem thử xem đã xảy ra chuyện gì.”
Yến Tuyền đứng ra hòa giải, mấy người về đến nhà, thấy bọn họ bình an vô sự, di mẫu mới yên tâm, hỏi tới Dương Kế Nguyệt, Tống Thanh Vân bèn nói đến chuyện phục hôn.
Thái phu nhân thở dài nói: “Đại nhi tử không nghe lời mẹ, con muốn làm gì thì làm.”
Yến Tuyền vô thức nhìn về phía Diệp di nương, chỉ thấy vẻ mặt của nàng ta âm trầm, môi mím chặt, không biết đang suy nghĩ gì.

Bình luận (0)

Để lại bình luận