Chương 248

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 248

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Ỷ Thế
Vi Sinh Dư Xán thuận thế xen vào, dặn dò ông cụ Long: “Ông cụ Long, làm phiền lúc xe của các ông đi xa một chút ông lại chết cũng không muộn, đường nhựa nhà chúng tôi đều là mới rửa, cố gắng đừng để dính tử khí của ông, nếu không tôi còn phải tìm người rửa lại, làm lễ cúng bái gì gì đó, rất phiền phức!”
Sắc mặt ông cụ Long xanh lét, bị người khác đỡ đi: “Các người, các người…”
Người nhà họ Long không biết làm sao, đứa bé trai sợ tới mức khóc lớn.
Vi Sinh Lẫm đứng trước mặt đứa bé trai như quỷ: “Đừng khóc nữa cậu bạn nhỏ.”
Đứa bé trai: “?”
Vi Sinh Lẫm mặt không thay đổi giơ một con dao gọt trái cây lên: “Còn khóc nữa tôi sẽ tiêm cho cháu một mũi.”
Đứa bé trai: “?”
Cái này mà gọi là tiêm hả?
Mẹ cậu bé sợ tới mức ôm con trai chạy đi.
Hạ Tuyết Thuần thấy người nhà họ Long chạy trối chết, thật sự không nhìn nổi, lên tiếng ngăn cản: “Các người thật quá đáng, ỷ thế hiếp người quá rồi!”
Vi Sinh Dư Xán chú ý tới cô ta, cười rạng rỡ: “À đúng, cô cũng biến, bạn của cô là Tề Tiểu Giai không cần biến, nhưng cô phải cút.”
Hạ Tuyết Thuần cảm thấy vô lý: “Tôi không hiểu quý cô này, rõ ràng cô cũng là phụ nữ, vì sao cô lại độc ác như vậy, có thể bắt nạt già trẻ cả nhà như vậy? Bọn họ cố ý tới để chúc mừng sinh nhật em trai cô mà!”
“Chúc mừng sinh nhật?” Vi Sinh Dư Xán chớp mắt, quan sát xung quanh: “Chúc mừng chỗ nào?”
Hạ Tuyết Thuần nghẹn họng.
Vi Sinh Dư Xán cười như không cười nhìn cô ta: “Ngoại trừ việc chứng kiến bọn họ bắt nạt ân nhân cứu mạng của tôi ra, tôi không nhìn thấy bọn họ chúc mừng sinh nhật em trai tôi.”
Hạ Tuyết Thuần căm tức chỉ vào Kiều Sở Sở: “Đó cũng là vì Kiều Sở Sở tạt rượu vang lên người tôi trước! Tôi là ân nhân cứu mạng của cháu trai nhà họ Long, bọn họ giúp tôi lạ lắm sao?”
“Vậy tôi giúp Kiều Sở Sở cũng không bình thường hả?” Vi Sinh Dư Xán chớp đôi mắt đẹp, giọng điệu ngả ngớn, giống như một nữ vương xà yêu cao ngạo: “Lúc chúng ta đều muốn bảo vệ người mình để ý, chính là lúc phát huy năng lực bảo vệ người khác của chúng ta. Tiếc là, người bảo vệ cô trong mắt tôi chỉ là một con sâu.”
Vi Sinh Dư Xán cười ha hả khom người, nhìn Hạ Tuyết Thuần bướng bỉnh như con lừa: “Cô Hạ từng giết sâu chưa?”
Cô ấy nói khẽ: “Lúc cô giết sâu có để ý cảm giác của con sâu không?”
Hạ Tuyết Thuần: “?”
Vi Sinh Dư Xán cười sắc bén: “Nếu như cô chưa từng để ý, vậy cô dựa vào đâu yêu cầu tôi có lòng đồng tình với con sâu chứ?”
Hạ Tuyết Thuần bị khí tràng của cô ấy đè ép tới xanh mặt, cổ họng như bị keo cao su ngăn chặn, không nói nên lời.
Vi Sinh Dư Xán nắm chặt tay Kiều Sở Sở: “Trì hoãn thời gian của mọi người rồi, bữa tiệc của chúng tôi chính thức bắt đầu!”
Cô ấy nghiêng đầu cười với Kiều Sở Sở: “Đi thôi Sở Sở, hôm nay em là khách quý, ngồi bên cạnh gia tộc bọn chị nhé?”
Kiều Sở Sở được ưu ái mà lo sợ, gật đầu nói: “Được.”
Những vị khách vỗ tay mỉm cười, giống như không có chuyện gì xảy ra mà hoan hô: “Anh Biệt Hạc sinh nhật vui vẻ!”
“Anh Biệt Hạc sinh nhật vui vẻ!”
Vi Sinh Biệt Hạc đi nhanh hai bước, tới bên cạnh Kiều Sở Sở dừng lại.
Kiều Sở Sở kinh ngạc nhìn về phía anh ta.
Anh ta bình tĩnh đứng bên cạnh cô, giống như là bạn trai của cô, nhận được ánh nhìn chăm chú của từng người.
Kiều Sở Sở bị kẹp giữa hai lớn lão.
Một người là chủ nhân bữa tiệc sinh nhật đêm nay.
Một người là người cầm lái hiện tại của gia tộc Vi Sinh.
Cô giống như thú cưng trong trò chơi được hai người bám sát, nhận lấy ánh mắt chăm chú của rất nhiều người.
[… Thật căng thẳng, đây là cảm giác được lớn lão coi trọng sao?]
Tâm trạng phiền muộn của cô thoáng cái giảm bớt: [Sao mình lại thấy có chút sướng vậy nhỉ ha ha ha ha ha ha ha ha!]
Vi Sinh Dư Xán và Vi Sinh Biệt Hạc nhìn nhau, sau đó cùng đưa ánh mắt về phía Kiều Sở Sở, khóe miệng hơi nhếch lên, tiếp tục đưa cô đi xuyên qua hội trường.
Bùi Du Xuyên ôm cánh tay đi theo sau, khó chịu nói thầm: “Nhìn em ấy vui mừng chưa kìa, bình thường chúng ta che chở em ấy cũng không thấy em ấy vui như vậy!”
Bùi Uyên nhìn chằm chằm Kiều Sở Sở đi tới sân khấu chính, hàng mi che giấu ưu sầu: “Em ấy vui là được rồi.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận