Chương 248

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 248

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

247 Ghen ghét 2
Giang Đình đột nhiên có chút suy nghĩ khác, khóe miệng anh ta hiện lên một nụ cười rất nhạt, đưa tay nhéo mặt cô.
“Á…” Lâm Chi Nam che mặt trừng anh ta.
“Tiếp tục ” Giang Đình nói “Như vậy mà cũng đòi lên trời?”
“Em cảm thấy mình có thể xuất sư được rồi.” Cô lẩm bẩm một câu, nhìn thấy người đàn ông nheo mắt cảnh cáo, lập tức ngoan ngoãn tiếp tục học.
Đối diện Mạnh Diệc Hào ngồi trên bàn đánh bài nhìn thấy cũng không nhịn được khẽ cười một tiếng, từ lúc thấy Lâm Chi Nam đi theo Giang Đình đến, rung động trong lòng cũng tiêu tán hết, đạo lý vợ của bạn không thể chiếm, anh ta vẫn hiểu.
Chỉ là cô nhóc này quá đáng yêu, nói là làm ầm ĩ, nhưng từ trước đến giờ không làm loạn, cũng không thêm phiền phức, rất đúng mực.
Đi theo sau Giang Đình giống như một cái đuôi nhỏ đáng yêu linh động, mắt thấy mấy tháng này Giang Đình lạnh lùng xa cách trở nên cởi mở hơn nửa, anh ta cũng lớn khái đoán được vì sao người đàn ông kia lại muốn giữ cô bên người.
Đóa hoa giải trí, ai mà không thích.
Nghĩ một lúc lâu mới phát hiện người trên bàn thật lâu không ra bài.
“Hoài Tử, cậu làm gì thế, đến lượt cậu rồi đấy.” Diêu Phong đột nhiên nhắc “Đây là đang suy nghĩ ấp ủ lớn chiêu?”
Mạnh Diệc Hào cũng theo tiếng quay đầu lại, phát hiện Lục Nhất Hoài cũng đang nhìn hai người cách đó không xa.
Lúc đó một tia sáng nhu hòa chiếu lên mặt anh ta, dưới ánh đèn, ánh mắt anh ta hơi lạnh, môi mỏng mím chặt thành một đường thẳng.
Nghe được tiếng thúc giục, người đàn ông mới quay người lại, tùy ý đánh mấy quân bài.
“Mẹ kiếp, chính là đợi mấy quân bài này của cậu.” Diêu Phong nhướng mày, ra 78910J, sau đó lại nháy mắt với Mạnh Diệc Hào.
Hai người này phụ họa, ác đấu địa chủ, quân bài trong tay Lục Nhất Hoài không thể đánh ra ngoài.
Diêu Phong thắng được một trận cảm thấy vô cùng thoải mái, tiền là chuyện nhỏ, cái chính là rửa mối thù bị Lục Nhất Hoài nghiền ép trong nhiều năm qua.
Anh ta nhìn mấy quân bài phế trong tay Lục Nhất Hoài, cười nói “Thằng ranh nhà cậu không phải là cao thủ tính bài sao? Thế mà cũng có ngày hôm nay.”
Lục Nhất Hoài không để ý đến trêu chọc của anh ta, lười biếng dựa vào ghế.
Bên tai mơ hồ truyền đến tiếng nũng nịu của thiếu nữ, chơi xấu, còn có thì thầm như có như không.
Khô nóng dâng lên trong đầu anh ta, chui tới chui lui trong lục phủ ngũ tạng, không được an ổn.
Đối với một người đàn ông khác trái lại rất ôn nhu, bị lạnh giọng quở trách vẫn rất tình cảm, đãi ngộ Lục Nhất Hoài anh ta là bị quả cầu tuyết ném mạnh lên người.
Ha ha ha…
Mím môi, bật lửa trong tay đảo nhiều vòng, cuối cùng anh ta tức giận uống sạch rượu trong ly.

Bình luận (0)

Để lại bình luận