Chương 248

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 248

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Sau khi Minh San nói xong vươn tay sờ đến dưới váy mình, chân tâm đã trơn ướt một mảng, rất muốn nghịch một lát, nhưng bên cạnh còn có Tiểu Thanh.
“Tiểu, tiểu thư, cô biết đấy, chuyện của cô đánh chết tôi cũng không nói ra bên ngoài, cho nên cô không cần cố kỵ tôi, muốn làm gì thì làm thế đó đi…” Tiểu Thanh gian nan nói hết câu, xấu hổ đến mức đỉnh đầu sắp bốc khói.
Minh San cũng không nhịn được, vừa tiếp tục vắt sữa vào bát, vừa sờ đến côn thịt bằng ngọc ở tao huyệt, tay nắm lấy cắm từng cái.
Tao huyệt sớm đã nước tràn lan, ngứa đến mức không chịu nổi, côn thịt giả vừa di chuyển cô lập tức sướng đến mức cả người tê dại, trợn to mắt hừ hừ.
“Ừm a… Thật thoải mái…”
Vừa nhỏ giọng kêu, vừa nhanh chóng nắm lấy côn thịt giả cắm vào rút ra tiểu huyệt.
Cô vừa động tình sữa càng chảy nhiều hơn, núm vú bị hút to biến thành hai vòi phun, phun sữa tươi ào ào, phun hơn nửa bát sứ.
“Trời ạ…” Tiểu Thanh nhìn đôi mắt đều trợn to.
Đột nhiên nghĩ tới nếu mình cũng có dáng vẻ như vậy, phó quan Trương sẽ càng không chịu nổi đúng không.
Dù sao anh ta bị cô ấy cọ hai cái đã mất không chế, nếu tận mắt nhìn thấy dáng vẻ cô ấy phun sữa, có lẽ sẽ bị kích thích hỏng.
Tưởng tượng như vậy, mặt Tiểu Thanh càng đỏ hơn.
Đúng lúc này cửa sổ bị người ta đẩy từ ngoài ra, một tay của Thích Kỳ Niên chống lên bệ cửa, lưu loát tiến vào.
Đợi thấy rõ tình cảnh trên giường, hắn không nhịn được sửng sốt, cười nói “Làm sao vậy?”
“Cha ” Minh San vô cùng kinh ngạc vui mừng gọi hắn.
Thích Kỳ Niên đi mấy bước tới bên mép giường, vươn tay ôm cô ngồi lên đùi “Là lỗi của cha, hôm nay đi ra ngoài hơi lâu.”
Minh San hờn dỗi hừ một tiếng, nhận lấy bát sứ trong tay Tiểu Thanh, nói với cô ấy
“Cô đi xuống đi.”
Tiểu Thanh vội gật đầu, bước nhanh đi ra ngoài.
Đợi trong phòng chỉ còn lại hai người, Minh San mới đưa bát sứ cho cha “Cha uống hết bát này đi.”
Thích Kỳ Niên nhận lấy bát há to miệng uống hết sữa cô bóp ra, đặt bát sang một bên hắn vươn tay xoa ngực cô, cười nói
“Tiểu lãng hóa, đều lãng đến tự an ủi trước mặt Tiểu Thanh sao?”
Gương mặt Minh San nóng lên, nhỏ giọng lẩm bẩm
“Cha đi mãi không trở về, con ngứa đến mức khó chịu muốn chết, không nhịn được nên…”
“Đúng là cục cưng của cha, loại chuyện này không cần xấu hổ, con càng tao cha càng thích.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận