Chương 248

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 248

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Ngôn Trăn khó chịu nhíu mày, muốn lấy ra, lại bị một tay đè lại.
Cô mở mắt nhìn anh.
“Nhét vào.” Anh cụp mắt nhìn chỗ giao nhau trước ngực hai người, giọng nói có chút khàn.
Hai chữ vô cùng đơn giản, cô lại nghe ra ý tứ khác, vành tai đều có chút nóng lên.
Nụ hôn bên môi dần dần xâm nhập vào trong, Ngôn Trăn chậm rãi lui về phía sau, Trần Hoài Tự đưa tay bảo vệ sau lưng cô, chú ý dưới chân, cho đến khi eo cô chống lên bàn làm việc cứng rắn, không còn đường để lui nữa.
Môi lưỡi tách ra, nước miếng dính liền, cô mυ”ŧ xuống, lại vùi vào trong lòng anh, hai má dán vào vải vóc nhẵn nhụi bóng loáng của âu phục, ngón tay từ ngực anh trượt xuống, một đường sờ đến giữa hai chân thon dài thẳng tắp.
Tuy rằng nhân lúc thân thể kề sát cũng đã cảm giác được, nhưng cô vẫn nhịn không được tự mình lấy tay đi xác nhận.
“Cái này cứng rồi.” Lòng bàn tay dán lên một khối cứng rắn, cô cố ý trêu chọc anh, hừ một tiếng,
“Anh thật biếи ŧɦái, em mặc đồng phục trung học đấy.”
Anh luôn có những ham muốn mãnh liệt đối với cô. Đối với điểm này, Trần Hoài Tự luôn thẳng thắn thừa nhận, không hề che giấu.
Ngón tay anh dán vào eo nhỏ lộ ra sau làn váy của cô, thấp giọng nói: “Có muốn biết, trước kia khi anh nhìn em mặc đồng phục học sinh, buổi tối về nhà đều mơ thấy những gì không?”
Ngôn Trăn mới không muốn nghe, cắn một miếng bên cổ anh, răng cắn lên da thịt cứng rắn, lưu lại ấn ký nhợt nhạt, cũng không đau đớn, lại làm cho người ta máu huyết sôi trào.
Cô kéo cà vạt của anh, một đường vòng ra sau bàn.
Trần Hoài Tự bị cô đẩy ngồi trên ghế làm việc, Nhìn Ngôn Trăn đứng trước mặt, cởi giày, nhấc chân giẫm lên đùi anh.
Ngôn Trăn hoàn toàn là nhất thời cao hứng, cảm thấy như vậy rất có khí thế, muốn thuận tiện xem phản ứng của anh. Không ngờ Trần Hoài Tự lại rất bình tĩnh, không hề có du͙© vọиɠ phản kháng.
Cô cảm thấy có chút không thú vị, vừa định thu hồi chân, lại bị anh đưa tay bắt được mắt cá chân, cố định ở giữa đùi.
Cô có chút kinh ngạc cúi đầu, đối diện với ánh mắt đen tối của anh.
Giọng nói trầm thấp lãnh đạm, hơi khàn khàn vang lên:
“Nào, bảo bảo, tiếp tục giẫm lên anh.”
Thanh âm bình tĩnh không gợn sóng, thậm chí biểu cảm cũng rất thong dong, trước sau như một, nhưng nội dung lời nói lại là thái độ khẩn cầu, khát vọng được cô chà đạp.
Sự tương phản mãnh liệt đột nhiên bốc lên, Ngôn Trăn chỉ cảm thấy trái tim đều bị bóp chặt, trong lúc nhất thời bên tai không còn âm thanh nào khác.

Bình luận (0)

Để lại bình luận